Gò Công cảnh cũ: Một cái mả cổ ở Tân Niên Trung

Xứ Gò Công, một cái lộ mới mần ở mé xít xuống cầu Sơn Quy một chút, gần ngã tư Tân Trung từ QL 50 dẫn vô Gia Thuận. Và nhờ cái lộ mới mà mình phát hiện ra một cái mả quý tộc nằm ở thôn Tân Niên Trung xưa mà nay gọi là xã Tân Trung, Gò Công.

 

Theo bia ghi là mả bà Trịnh Thị Hậu (1822-1898 ) con gái út ông Trịnh Hoài Đức, là vợ chánh thất ông Bá Hộ Trần Văn Phước hay Trần Văn Lý. Tò mò là ông Bá Hộ Trần Văn Phước/ Trần Văn Lý là ông nào mà cưới con quan làm vợ?

Xứ Gò Công hồi xưa, thời đầu Nguyễn có họ Phạm Đăng của nhà bà Từ Dụ là nổi tiếng nhứt. Ông Phạm Đăng Hưng sanh năm 1764 tại thôn Tân Niên Đông ở mé gò Sơn Quy. Em gái ông Hưng là bà Phạm Thị Phụng (1782-1875) được gả cho Bá Hộ Trần Văn Đổ (1780-1860) sanh ra bà Trần Thị Sanh (1820-1882) là vợ thứ thất của Trương Công Định. Em trai kế tiếp của bà Sanh là Trần Văn Toàn tự Tú Hội (1824-1888) là người tỉnh Gò Công đậu tú tài có ghi trong niên sử Gò Công, trước 1975 ở kế chợ Gò Công có đường Tú Hội

Họ Trần là họ làm sui gia với họ Phạm Đăng, tức họ quan quyền, thì họ Trần cũng có thể làm sui với Trịnh Hoài Đức.

Theo như bạn Gia Việt người quen mình, thì nhìn năm sanh của bà Trịnh Thị Hậu (1822-1898 ) và biết Tú Hội là em tiếp của bà Sanh thì có thể đoán chồng bà Hậu-ông Bá Hộ Trần Văn Phước hay Trần Văn Lý có thể là con trai của ông Trần Văn Đổ và bà Phạm Thị Phụng, là anh trai bà Trần Thị Sanh

Nôm na nhắc tích vắn dài
Tam sao thất bổn lầm sai miễn tình.

Hoa văn đông tây kết hợp

Một số chi tiết cẩn cẩm miễng sành

Núm bát quái

Câu liễn bị thời gian bào mòn

Thời gian đúng là khắc nghiệt

Một cái mả khác ngay bên canh, vô danh. Nhìn kiểu mả chắc cũng là gia đình có tiền có của.

Đi ngang tháo nón, ngã đầu tưởng nhớ cố nhơn đã tới và gầy dựng mảnh đất nầy. Lòng buồn rười rượi!

Có ai biết nhiều hơn về cái mả này, góp ý cho thê hiểu biết.

Phong Việt

Tùng Dương vs Nhạc Vàng

Ai quen biết mình chắc cũng biết mình khoái cải lương các kiểu, nhạc vàng các kiểu. Gần đây thiên hạ lại rần rần mấy vụ các ca sĩ BK “đánh giá” về mấy loại nhạc nầy làm mình cũng nhồn nhột.

Tùng Dương nói thế này: “Tôi muốn nói rõ một lần nữa là Bolero chỉ mang tính hoài niệm, không mang tính chất sáng tạo, phát triển nền âm nhạc. Già trẻ, lớn bé mà đều đắm đuối với Bolero thì đúng là một sự thụt lùi”. Thiệt ra bạn nầy nói không sai. Mình cũng không nghĩ bản khinh nhạc vàng 🙂

Ai cũng biết nhạc vàng, nhạc bolero là sản phẩm thời Việt Nam Cộng Hoà, nó có mặt lâu lâu lắm rồi, đó là tình cảm, là tâm tư của một thời khói lửa. Sau ngày 30/4 VNCH không còn. Trong thời cộng sản nhạc vàng vẫn âm thầm được nghe bất chấp chế độ văn hóa thông tin đi tuần và rõ ràng nhạc đỏ không thể thay thế được.

Trong 42 năm, gần ½ thế kỷ cầm quyền, đất nước vẫn không thể có dòng nhạc nào thay thế nhạc vàng đã quá cũ xưa cho quản đại quần chúng. Vẫn chưa có thế hệ ca sĩ thay thế những tên tuổi đã… 72 tuổi như Phương Dung, Thanh Tuyền, Hoàng Oanh, Chế Linh …thì rõ ràng là xã hội thụt lùi và hoàn toàn thất bại trong sinh hoạt văn hoá. Nhạc vàng hay, nhạc vàng tình cảm cỡ nào thì cũng là nhạc cũ, chỉ có bấy nhiêu bài, thử hỏi 100 năm nữa vẫn nghe bấy nhiêu bài đó hay sao? Mọi người …có cảm giác thế nào? Nhạc vàng chỉ là hoài niệm về một thời thanh bình, cái thời xã hội trật tự, con người sống có đạo đức với nhau …nhạc có văn chương hay, trau chuốt ca từ.

Tùng Dương phải nên hỏi xã hội thế nào nên nhạc vàng cứ sống. Nếu đặt nó ở một hoàn cảnh khác nơi là một xã hội khác, nơi con người ta yêu thương nhau, hoan ca, thanh bình, ấm no thì bảo đảm nhạc vàng sẽ bước qua quá khứ, bước vào cái tủ vinh danh- trưng bày tượng trưng để nhường cái tương lai cho nhạc khác.

Phải hiểu câu nói này là Tùng Dương đã thừa nhận văn hoá hiện tại đang lụn bại, bản thân Tùng Dương với dòng nhạc của mình cũng thất bại. Nhạc vàng cũng sẽ âm ỉ chảy không thôi.

Nhạc của Tùng Dương nghe thấy ghê!