Mùi quê hương, mùi cứt trâu

Nếu có cuốn từ điển về mùi, thì lục rách cuốn từ điển đó bạn cũng sẽ không tìm thấy cái định nghĩa loại mùi mang tên … quê hương, bởi nó là một “dạng” mùi thuộc về ký ức, thuộc về “những điều cũ kỹ” hoặc được “hửi” bằng mũi của những người yêu-mến quê hương.

Mình có thói quen là mỗi lần về quê, vừa vào địa phận Tiền Giang là mình tháo khẩu trang ra, để gió lòng vào nón bảo hiểm, mình thì say sưa ngửi thứ mùi của lúa, của cây cỏ, của sình lầy, của đồng quê… Thứ mùi ấy thật dễ chịu, làm căng phồng cả phổi, làm cho lồng ngực bỗng rộn ràng như trẻ thơ đón mẹ đi chợ về.

Đó là mùi khói đốt đồng, khói trắng bao trùm hết một khúc lộ; mùi lúa mới trổ bông hăng hắc xa xăm; mùi nồi cháo lòng ngun ngút khói thơm phức của cô Bảy Xíu đầu chợ; mùi nước mưa được hứng bằng mái lá hơi hăng mà xối lên một phát thì rôm sảy lặn hết trọi…

Đó là mùi mấy cây đước, cây dầu gió được ngâm dưới ao mấy năm trời, được móc lên phơi khô để làm cột nhà. Đước ngâm càng lâu càng chắc, bùn sình thấm vào thành màu đen mun dòm chắc chắn lại không bị mối mọt. Cái thứ mùi của loại nầy vừa thum thủm khó chịu nhưng quên không đặng.

À, có một thứ mùi bảo đảm các cụ ông cụ bà dầu có đi xa hằng mấy chục năm vẫn phải nhớ, đó là mùi cứt trâu. Có lần một người chú Việt Kiều ở xa đã rơi nước mắt khi thấy… bãi cứt trâu bên đường, cái mùi hăng hăng đặc trưng của nó, chú nhớ về thời ông nội chú còn sống, bên hiên nhà có nuôi một con trâu, mỗi khi từ Sài Gòn về quê chú lại vẫn dắt trâu ra đồng…

Ngày nay “nông thôn mới” đã hô biến những con trâu mất tiêu, trâu không còn thì làm gì có ..cứt mà hửi, đường làng bê tông hóa, hàng rào B 40 bê tông cao ngút thay thế hàng rào dâm bụt, hàng rào tre thửa nào.

Vô nông thôn nắng cháy da, tiếng loa Boss xập xình “Phận là con gái…” tra tấn lòi lổ nhỉ. Hỏi trâu bò đâu hết rồi thì được trả lời “Bây giờ ai nuôi trâu nữa cha nội ơi”. Đôi lúc chợt buồn, có khi mơi mốt muốn hửi mùi cứt trâu phải vô khu … du lịch.

Nhớ mùi cứt trâu quá!

Phong Việt

(18+) Nói thử coi ai lẹo lưỡi?

Hôm rồi mình phát hiện ra một công cụ của WordPress mà nào giờ mình không để ý: WP cho phép mình lấy thống kê những từ khóa mà mọi người hây xử dụng khi tìm kiếm trang blog nầy. Thiệt ngạc nhiên, đó không phải những bài về văn hóa hây lịch sử hây viết, mà là về một chủ đề hơi “bậy bậy” – từ điển tên lái, bài đó ở đây.

Bởi vậy cho nên, hôm nay viết bài nầy, cũng chủ đề tương tự nhưng hơi khác khác xíu: “nói nhanh lẹo lưỡi” – Tongue twister. Yêu cầu hết sức đơn giản: bạn cứ nói với tốc độ nhanh, lập lại liên tục, ai nói sai sẽ thua.

Mà hình như môn nầy cũng được mấy trường sân khấu dạy cho mấy bạn diễn viên. Mình thì mình không rành, chỉ là lâu lâu mình móc ra lúc cần .. tào lao :))

Thử ha, cấp độ từ nhẹ tăng dần tới nặng

  1. Anh Thanh ăn sắn, chị Hạnh ăn hành
  2. Lúa nếp là lúa nếp làng, lúa lên lớp lớp lòng nàng lâng lâng
  3. Lính lên lính lấy lưỡi liềm lính lấy lộn lưỡi lê lính lên lầu lấy lại
  4. Năm nay nóng nực nam nữ lên núi nặn nồi niêu nằm lẫn lộn
  5. Một ông voi lên đèo đẽo đá, hai ông voi xuống đẽo đá đèo, ba ông voi lên đèo đẽo đá, bốn ông voi xuống đẽo đá đèo
  6. Một cây chuối đọt xụ, hai cây chuối xụ đọt, ba cây chuối đọt xụ,….. , mười cây chuối xụ đọt….
  7. Ông bụt ở chùa Bùi cầm bùa đuổi chuột, ở chùa Bùi có ông bụt  cầm bùa đuổi chuột….
  8. Con lươn nó luồn qua lườn, con lươn nó luồn qua lườn,…
  9. Dồn dập dập dồn dồn lập lập dồn dồn dập dập dồn….
  10. Liềm chị lộn liềm em, liềm em lộn liềm chị….
  11. Bắt con cọp bỏ vô cặp bóp con cọp, Bắt con cọp bỏ vô cặp bóp con cọp,…
  12. Tay bắt con cọp, tay bóp con cọp; tay bắt con cọp tay bóp con cọp
  13. Một con rồng lộn, hai con lộn rồng, ba con rồng lộn, bốn con lộn rồng….

 

Tạm thời có nhiêu đó, anh em đi qua lợi thấy có câu nào hay thì bổ sung cho, mình cảm ơn.

Mình trong sáng viết tiếng Việt có nghĩa, ai hiểu sao hiểu nha 🙂

Tống tửu Đơn Hùng Tín

  • Tống: chia tay, tiễn biệt
  • Tửu: rượu
  • Đơn Hùng Tín: tên một nhân vật

Theo Thuyết Đường, Đơn Hùng Tín , trang chủ Nhị Hiền trang, là 1 Mạnh Thường Quân, kết nghĩa anh em và giúp đỡ rất nhiều cho Tần Thúc Bảo, La Thành, Trình Giảo Kim, …

Về sau, các ông này đều đi đầu Đường. Đơn Hùng Tín thì đầu quân Vương Thế Xung, một mình một ngựa đi giết Đường Thế Dân, lúc sau trúng mưu bị bắt, kiên quyết không hàng nên bị đem ra chém. La Thành là người xung phong chém Tín vì vốn có sự ghét từ xưa. Trước khi chém mới có màn “Tống Tửu” của mỗi người do tình huynh đệ trước đây. Lúc đó Đơn Hùng Tín chỉ uống ly của Trình Giảo Kim, còn lại đều không nhận. Khi La Thành rót rượu cho Nhị Ca mình uống, Đơn Nhị Ca chê là thằng phản bạn, “Khẩu phật tâm xà; nuôi ong tay áo nuôi khỉ dòm nhà”, không thèm uống.

Tần Thúc Bảo nghe tin chạy về nhưng đã muộn, mới có màn “Khóc Bạn” Đơn Hùng Tín.

Ân oán giữa Đơn Hùng Tín, tướng tinh Thanh Long, và La Thành, tướng tinh Bạch Hổ, còn kéo dài đến mấy đời sau. Đơn Hùng Tín oán Đường Vương, quyết tâm phá nhà Đường, sau đầu thai làm Cáp Tô Văn còn La Thành đầu thai thành Tiết Nhơn Quý đánh nhau mấy chập.

Cáp Tô Văn thua chết, lại đầu thai thành Dương Phàm, aka chồng hứa hôn của Phàn Lê Huê đó, dùng phép làm Tiết Đinh San bắn chết Tiết Nhơn Quý, coi như đã trả nợ xong (coi tuồng Tiết Đinh San cầu Phàn Lê Huê) . Ai ngờ Tiết Ứng Luông lại giết Dương Phàm, nên nợ vẫn còn.

Dương Phàm này đầu thai thành Tiết Cương, là nguyên nhân cả nhà họ Tiết bị chém.


Trong bản nầy có nhiều thành ngữ khá hay:

  • Thố tử hồ bi tri loại: là con thỏ chết thì con chồn thương xót, đồng loại thì thương xót nhau.
  • Thiên niên mai cốt bất mai tu : Mai là chôn còn tu là xấu hổ, ý là ngàn năm chôn xương chớ không chôn được tiếng xấu, cùng nghĩa với câu cọp chết để da người chết để tiếng.
  • Tiền đồng tịch kim bằng cộng lạc, hậu lâm nguy bất kiến đệ huynh: lúc đầu là anh em chia ngọt xẻ bùi, lúc lâm nguy anh em thân thiết cũng không muốn gặp.
  • Ninh thọ tử, bất ninh thọ nhục: Thà chịu chết chứ không chịu nhục
  • Nhơn phi nghĩa bất giao, vật phi nghĩa bất thủ: đứa bất nghĩa thì đek chơi, đồ bất chánh thì đek lấy. Phải có sĩ diện
  • Dưỡng hổ di họa, phóng ngư nhập thủy túng hổ quy sơn: nuôi cọp khiến sau này gặp nạn. Thả cá vào biển, thả cọp về núi. Bắt tướng giặc mà thả đi, thì khôn trông bắt đặng nữa, lại còn phải lo nỗi nó vềmà lập trận khác.
  • Chó nhà đạo chích còn sủa vua Nghiêu (Chích khuyễn phệ Nghiêu): chó sủa vì lạ mặt, không phải vì ông Nghiêu bất nhơn ; làm tôi ai thì biết nấy.

Nghe bản nầy của Diệp Lang ca theo điệu Xuân Tình, đoạn Đơn Hùng Tín chia tay Trình Giảo Kim, cũng như chửi vô mặt La Thành như thằng phản bạn.

Bật bản này lên, nhắm mắt lại, nuốt từng chữ trong lời ca hòa theo điệu Xuân Tình. Thấm thía sự đời, hay!

 

Mùa bông so đũa

Người Nam Kỳ mình vốn là dân khẩn hoang, ông bà xuất xứ lưu dân nên ăn rất nhiều rau cỏ, từ rau dại tới rau trồng. Trong bữa ăn người Nam lúc nào cũng có rau. Người Nam kêu hoa là bông, có thói quen bẻ bông làm đồ ăn. Kể ra có hàng chục loại bông từ bông bí, bông mướp, bông cải, bông hẹ, bông điên điển…

Bữa cơm dân Nam Kỳ xưa rất dễ dàng kiếm ra rau rác, ra mương, ra kinh bắt vài con cá, ra mé hè bẻ vài nắm rau, tiện thể ngắt vài đọt bầu, hái chừng chục cái bông so đũa, nhổ mấy cọng bông súng là có nồi canh chua bự chảng bốc khói thơm phức

Không gì bằng cá nấu canh
Bỏ bông so đũa mới rành dân quê


Có một loại cây cũng thuộc loại mọc hoang bên hè, bên hàng rào, trong vườn của dân Nam, thuộc loại cây tạp, nhưng có cái bông bá đạo tôn vinh nồi canh chua cá đồng lên hàng nức tiếng đó là cây s
o đũa.


So đũa có bông thường vào tháng 9 tháng 10 âm lịch, tức là mùa nước ngập. Nó ra bông sau bông điên điển. Thành thử ra hết mùa điên điển canh chua cá linh thì dân Nam có so đũa nấu canh chua với cá rô, cá lóc đồng. Đặc biệt h
ằng năm bông so đũa chỉ ra hoa một lần. Đến cuối mùa, mỗi cành cây đều mang nặng những trái dài thon thả, đều đặn giống như những chiếc đũa cặp đôi treo lủng lẳng trên cành. Theo truyền miệng trong dân gian, có nhiều cặp trai gái yêu nhau đã mượn mùa bông so đũa để hẹn hò

Ra giêng so đũa thành đôi

thì mình sẽ lấy, thành đôi vợ chồng

Hồi còn nhớ mình nhớ cứ mỗi mùa nầy là cả đám con nít trong xóm hay rủ nhau đi hái so đũa, nhứt là mớ so đũa mọc hoang ngoài mấy gò mã. Cả đám trốn ngủ trưa rồi tụm năm tụm ba hì hụi đi hái bông. Hái bông so đũa rất vui, có đứa trèo lên cây với tay bẻ cả nhánh quăng xuống đất, có đứa dùng sào dài làm bằng nhánh cây bình bát để giựt từng chùm bông. Bọn con gái không biết trèo thì ngồi dưới gốc cây chờ những chùm bông trắng nõn rơi xuống rồi cùng nhau lượm bỏ vào giỏ, rồi nhí nhảnh cài lên mái tóc mình một chùm bông trắng muốt, hả hê vui đùa một cách hồn nhiên. Chỉ có thế thôi mà sao tôi cứ nhớ mãi.


Bông so đũa có mùi ngọt nhẫn nhẫn rất đặc biệt trong nồi canh chua, cái vị của riêng nó mà không có bông nào bì được. Giờ đây có đủ loại bông, hết trắng tới đỏ nhưng hương vị không còn như xưa nữa.

Bây giờ xa quê (mặc dầu không xa lắm), trở về trong giây phút chạnh lòng, tôi lại thèm một nồi canh chua cá đồng nấu với bông so đũa do chính tay mẹ mình chăm chút. Tiếc rằng cuộc sống cũng như một dòng chảy mang theo tất cả những vui buồn khiến cho chúng ta phải xa quê, xa kỷ niệm để cứ mỗi mùa bông so đũa đến, tâm hồn lại tràn ngập nhớ nhung.

Phong Việt

Cám ơn tình đầu

Tấm hình nầy được chụp cách đây đúng 10 năm ở NVH Thanh Niên, Sài Gòn vào một buổi sáng Thứ Bẩy đẹp trời. Sau khi biên xong tờ giấy nầy, mình đã bén duyên với “tình đầu” và gắn bó nhau gần 5 năm, một chặng đường không quá dài, nhưng cũng không phải là ngắn cho một đứa mới ra trường.

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Điều lớn lao nhứt nghiệm ra được trong khoảng thời gian gắn bó nầy đó là công việc mở ra công việc, cơ hội chắp nối cơ hội, đam mê nảy sinh từ quá trình làm việc. Nhớ có lần chị Sếp nói với mình là đừng dại mà nghĩ rằng cứ đi học, cứ ra trường, rồi cứ ngồi chờ đó một ngày đẹp trời “đam mê” sẽ từ đâu bay đến và một công việc ưng ý sẽ đột nhiên rơi trúng đầu. Chỉ có một số ít những bạn may mắn biết được đam mê của mình là gì từ nhỏ, còn đại đa số đều phải vượt qua trải nghiệm cuộc sống, lao động, xử dụng đầu óc, vượt qua phong ba bão táp mới tôi luyện được con người. Chỉ qua trải nghiệm, ta mới biết ta thích gì không thích gì, giỏi cái gì kém cái gì, và nên làm gì cho tương lai.

Bây giờ nghĩ lại mình thầm cảm ơn thời gian đó, nơi đã cho mình những trải nghiệm tuyệt vời; nơi đã gặp các anh chị nhiều kiến thức, nhiệt tình; nơi có một team thần thánh mà tới bây giờ họ vẫn đồng hành cùng mình sau chừng đó thời gian.

Thời gian trôi qua, rồi cũng sẽ có cuộc tình thứ hai, thứ ba, thứ tư… thứ n, nhưng chắc chắn trong mình, cuộc tình đầu nầy sẽ ở một vị trí rất quan trọng với những kỉ niệm đẹp đẽ nhứt!

Cám ơn tình đầu – Samsung J

Thú vui mới

Con lộ trước chung cư vừa mở ra làm chặng đường từ nhà sang Phú Mỹ Hưng gần và tiện hơn. Sẳn tiện một chiều chủ nhựt đẹp trời, bỏ túi 100k, xách xe đạp chạy một vòng, phần cũng muốn khám phá mấy ngóc ngách lâu nay không có dịp đi qua, phần cũng “bồi bổ” cơ thể vốn dĩ lười vận động lâu nay.

Ai ở gần khu nầy có thể lập hội được nè, cuối tuần dành một ít thời giờ chạy cũng thú vị lắm 🙂

Qua đường

Hôm nay có dịp đi chung người bạn ngoại quốc, ảnh chợt nói một câu làm mình bật ngữa “ê Phong, tao biết cách qua đường của người Việt Nam của tụi mày rồi á”. Lúc nầy mình há hốc lên, thì anh bạn giải thích thêm “tụi bây cứ nhắm mắt rồi qua đường, vì biết là mọi thứ chung quanh sẽ né tụi mày, đúng vậy không?”. Mình mới nghĩ trong bụng “hehe, mày nói xéo tao chứ gì?!?”.

Mà đúng thiệt, tụi nước ngoài hay ngạc nhiên về “khả năng” nầy của người Việt mình, cái mà mấy ông ngôn ngữ học hay gọi là “văn hóa tiểu nông”. Kiểu văn hóa “tiểu nông” làm cho con người thường suy nghĩ một cách đơn giản. Ừ có vấn đề gì đâu, thì cứ đi đi theo ý của mình, xe khác có trách nhiệm thấy mình qua đường là phải né, đằng nào mình cũng là người đi bộ, xe cộ thì có trách nhiệm bồi thường nếu có tai nạn… Có hằng trăm lý do để bào chữa cho việc nầy. Tuy nhiên nếu đặt người đó ở một quốc gia khác như Singapore, Mã Lai hay Xiêm La, thì câu chuyện nó trở nên hoàn toàn khác.

Trong công việc cũng vậy, mình quan sát thấy là rất nhiều người trong chúng ta thường có thói quen tùy tiện trong công việc, rằng cứ làm đi cho xong việc, chuyện người khác người khác lo, cần gì bận tâm. Tính chủ quan, dựa vào khả năng ứng phó, tài xoay xở của mình, không nhìn xa trông rộng, quan niệm “tới đâu hay tới đó” cũng là biểu hiện của văn hóa “tiểu nông” nầy.

Bởi vậy đừng hỏi tại sao chỉ thấy đa phần tụi Ấn, Phi hay Thái làm lãnh đạo ở những tập đoàn lớn mà ít thấy người Việt mình, âu cũng có lý do của nó cả các bạn ah!

Điều giản dị

Đôi khi phát hiện hạnh phúc là những gì giản dị nhứt!

Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là khi bước vào thang máy một sớm mai, cô bé chừng 4 tuổi ngước nhìn, nở nụ cười rồi mở lời ngọng nghệu “chú đi làm vui vẻ nhé”

Là một buổi chiều ngẫu nhiên cô đồng nghiệp mang tới tận bàn chai dầu trị gàu kèm lời trách móc “ê mậy, xài đi chứ đi ăn cơm gàu mày bay đầy dĩa cơm tao”.

Là vào một trung tâm mua sắm, đôi vợ chồng người Hàn Quốc đầy tâm huyết với cửa hàng ăn uống nhỏ của mình. Thỉnh thoảng cô quay qua lau cho chồng mình mấy giọt mồ hôi vương trên tráng, rồi chú quay lên rồi cười phá lên hạnh phúc 🙂

Là những lúc chạy xe trên đường phát hiện chú Grab quên gạc chóng, cố chạy lên nhắc cho bằng được rồi nhận lợi của chú nụ cười kèm câu cảm ơn ngọt sớt. Hay là lúc xếp hàng bên cạnh một chị gái thiệt sang trọng nhưng kém duyên, chẳng ngại ngần nói nhỏ vào tai chị “chị ơi, hàng còn dài, chị quay lại xếp hàng nha”, một cảm giác rất lạ!


Đó, đôi khi con người ta hay kiếm tìm cái gì đó xa xôi, trong khi chánh những điều đơn giản đó mới làm nên cuộc sống hằng ngày của chúng ta thi vị. Bớt ảo vọng để về với thực tại mới là hạnh phúc 🙂

Nhơn một chủ nhựt rảnh rang!