Cám ơn tình đầu

Tấm hình nầy được chụp cách đây đúng 10 năm ở NVH Thanh Niên, Sài Gòn vào một buổi sáng Thứ Bẩy đẹp trời. Sau khi biên xong tờ giấy nầy, mình đã bén duyên với “tình đầu” và gắn bó nhau gần 5 năm, một chặng đường không quá dài, nhưng cũng không phải là ngắn cho một đứa mới ra trường.

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Điều lớn lao nhứt nghiệm ra được trong khoảng thời gian gắn bó nầy đó là công việc mở ra công việc, cơ hội chắp nối cơ hội, đam mê nảy sinh từ quá trình làm việc. Nhớ có lần chị Sếp nói với mình là đừng dại mà nghĩ rằng cứ đi học, cứ ra trường, rồi cứ ngồi chờ đó một ngày đẹp trời “đam mê” sẽ từ đâu bay đến và một công việc ưng ý sẽ đột nhiên rơi trúng đầu. Chỉ có một số ít những bạn may mắn biết được đam mê của mình là gì từ nhỏ, còn đại đa số đều phải vượt qua trải nghiệm cuộc sống, lao động, xử dụng đầu óc, vượt qua phong ba bão táp mới tôi luyện được con người. Chỉ qua trải nghiệm, ta mới biết ta thích gì không thích gì, giỏi cái gì kém cái gì, và nên làm gì cho tương lai.

Bây giờ nghĩ lại mình thầm cảm ơn thời gian đó, nơi đã cho mình những trải nghiệm tuyệt vời; nơi đã gặp các anh chị nhiều kiến thức, nhiệt tình; nơi có một team thần thánh mà tới bây giờ họ vẫn đồng hành cùng mình sau chừng đó thời gian.

Thời gian trôi qua, rồi cũng sẽ có cuộc tình thứ hai, thứ ba, thứ tư… thứ n, nhưng chắc chắn trong mình, cuộc tình đầu nầy sẽ ở một vị trí rất quan trọng với những kỉ niệm đẹp đẽ nhứt!

Cám ơn tình đầu – Samsung J

Thú vui mới

Con lộ trước chung cư vừa mở ra làm chặng đường từ nhà sang Phú Mỹ Hưng gần và tiện hơn. Sẳn tiện một chiều chủ nhựt đẹp trời, bỏ túi 100k, xách xe đạp chạy một vòng, phần cũng muốn khám phá mấy ngóc ngách lâu nay không có dịp đi qua, phần cũng “bồi bổ” cơ thể vốn dĩ lười vận động lâu nay.

Ai ở gần khu nầy có thể lập hội được nè, cuối tuần dành một ít thời giờ chạy cũng thú vị lắm 🙂

Qua đường

Hôm nay có dịp đi chung người bạn ngoại quốc, ảnh chợt nói một câu làm mình bật ngữa “ê Phong, tao biết cách qua đường của người Việt Nam của tụi mày rồi á”. Lúc nầy mình há hốc lên, thì anh bạn giải thích thêm “tụi bây cứ nhắm mắt rồi qua đường, vì biết là mọi thứ chung quanh sẽ né tụi mày, đúng vậy không?”. Mình mới nghĩ trong bụng “hehe, mày nói xéo tao chứ gì?!?”.

Mà đúng thiệt, tụi nước ngoài hay ngạc nhiên về “khả năng” nầy của người Việt mình, cái mà mấy ông ngôn ngữ học hay gọi là “văn hóa tiểu nông”. Kiểu văn hóa “tiểu nông” làm cho con người thường suy nghĩ một cách đơn giản. Ừ có vấn đề gì đâu, thì cứ đi đi theo ý của mình, xe khác có trách nhiệm thấy mình qua đường là phải né, đằng nào mình cũng là người đi bộ, xe cộ thì có trách nhiệm bồi thường nếu có tai nạn… Có hằng trăm lý do để bào chữa cho việc nầy. Tuy nhiên nếu đặt người đó ở một quốc gia khác như Singapore, Mã Lai hay Xiêm La, thì câu chuyện nó trở nên hoàn toàn khác.

Trong công việc cũng vậy, mình quan sát thấy là rất nhiều người trong chúng ta thường có thói quen tùy tiện trong công việc, rằng cứ làm đi cho xong việc, chuyện người khác người khác lo, cần gì bận tâm. Tính chủ quan, dựa vào khả năng ứng phó, tài xoay xở của mình, không nhìn xa trông rộng, quan niệm “tới đâu hay tới đó” cũng là biểu hiện của văn hóa “tiểu nông” nầy.

Bởi vậy đừng hỏi tại sao chỉ thấy đa phần tụi Ấn, Phi hay Thái làm lãnh đạo ở những tập đoàn lớn mà ít thấy người Việt mình, âu cũng có lý do của nó cả các bạn ah!

Điều giản dị

Đôi khi phát hiện hạnh phúc là những gì giản dị nhứt!

Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là khi bước vào thang máy một sớm mai, cô bé chừng 4 tuổi ngước nhìn, nở nụ cười rồi mở lời ngọng nghệu “chú đi làm vui vẻ nhé”

Là một buổi chiều ngẫu nhiên cô đồng nghiệp mang tới tận bàn chai dầu trị gàu kèm lời trách móc “ê mậy, xài đi chứ đi ăn cơm gàu mày bay đầy dĩa cơm tao”.

Là vào một trung tâm mua sắm, đôi vợ chồng người Hàn Quốc đầy tâm huyết với cửa hàng ăn uống nhỏ của mình. Thỉnh thoảng cô quay qua lau cho chồng mình mấy giọt mồ hôi vương trên tráng, rồi chú quay lên rồi cười phá lên hạnh phúc 🙂

Là những lúc chạy xe trên đường phát hiện chú Grab quên gạc chóng, cố chạy lên nhắc cho bằng được rồi nhận lợi của chú nụ cười kèm câu cảm ơn ngọt sớt. Hay là lúc xếp hàng bên cạnh một chị gái thiệt sang trọng nhưng kém duyên, chẳng ngại ngần nói nhỏ vào tai chị “chị ơi, hàng còn dài, chị quay lại xếp hàng nha”, một cảm giác rất lạ!


Đó, đôi khi con người ta hay kiếm tìm cái gì đó xa xôi, trong khi chánh những điều đơn giản đó mới làm nên cuộc sống hằng ngày của chúng ta thi vị. Bớt ảo vọng để về với thực tại mới là hạnh phúc 🙂

Nhơn một chủ nhựt rảnh rang!

Lượm

Cách nay mấy bữa mình có coi một đoạn phim ngắn về cậu bé tên Lượm có thiểu năng trí tuệ ở Quận 4. Dù có bịnh nhưng cẩu sống rất tình cảm và hằng ngày lấy những chai sơn móng tay làm niềm vui khi ba má vắng nhà. Thương con, ba má cậu bé dù không khấm khá vẫn cố gắng dành dụm mua rất nhiều chai nhiều màu sắc, rồi hàng xóm láng giềng người một ít, giờ cẩu sở hữu cả một “chiếu” chai sơn móng tay. Đối với cậu bé 21 tuổi nầy, bên cạnh ba má và chơi với những chai nầy là hạnh phúc lớn lắm rồi.

Với tuổi đó là người khác thì cẩu có thể sắp tốt nghiệp một trường nào đó, tìm kế mưu sanh lo cho bản thân, rồi báo hiếu ba má. Nhưng với cẩu thì thế giới xung quanh vẫn như trong ánh mắt của một đứa nhóc lên mười. Trong mắt nhiều người chắc sẽ cho là ba má Lượm kém may mắn, nhưng mình tin là gia đình Lượm sẽ không nghĩ như vậy. Có thể đối với họ cuộc sống này đơn giản hơn, không phải là đi thật xa tìm kiếm những điều vĩ đại, hạnh phúc với họ có thể chỉ là nhìn đứa con của họ vui đùa với những chai sơn nhiều màu sắc.

Ừ, hạnh phúc đối với mỗi người có một định nghĩa riêng, và cái “đủ” sẽ khác nhau giữa người nầy người nọ và mình tin là thế giới đại đồng, công bằng lắm luôn, biển to thì gió lớn. Nên việc hiểu mình muốn gì, trân trọng những gì mình có sẽ là quan trọng lắm. Giống như anh bạn trong tivi hôm nọ có nói  “Khi mình làm được điều mình thích là tự do, khi mình thích những gì mình làm là hạnh phúc”

 

Sớm tháng giêng.

Phong 2016

Coi như thông lệ, năm nay cũng ránh dành thời giờ để điểm lợi một số sự kiện nổi bật của năm 2016. Biết đâu vài năm nữa nhìn lợi sẽ thấy… hú hồn 🙂

Du lịch: Cũng đi khá nhiều nhưng không có địa điểm mới, phần vì công việc bận, phần cũng vì lý do tài chánh khi có nhiều khoản phải lo liệu. Điểm sáng của năm là đã lần đầu tiên dẫn ba má đi du lịch, “phá trinh” cho hộ chiếu của ảnh chỉ :D. Nhìn ba má thích thú, có thêm nhiều bạn bè, tinh thần cũng thoải mái, thì đứa con nào chẳng mừng! Mong là qua năm mới sẽ làm được nhiều chuyến như vậy nữa.

Gia đình/ tình cảm: ba má anh chị yêu thương nhau. Tuy nhiên áp lực lập thất ngày càng lớn khi tuổi càng lớn, ba má cũng già đi thấy rõ. Nhưng biết sao được, chuyện tình cảm thì không phải nói là làm được, âu cũng là cái duyên, chyện gì tới sẽ tới.

Giữa năm là một cú shock cho sức khỏe của ba khi bác sĩ nói ba có khả năng bị K. Cũng trời phật phò hộ, đó chỉ là polip lành tính và theo dõi kỹ càng để không biến chứng dẫn tới trầm trọng hơn, nặng nhứt có thể thành K thực sự. Mong là ông bà sức khỏe ổn định đều đều để còn tiếp tục nhiều hành trình khác nữa cùng con trai 🙂

Công việc: khá thuận lợi, công việc trơn tru, công ty làm ăn thuận lợi, đồng nghiệp tốt, môi trường thân thiện. Mặc dù cái số luôn bị thay đổi sếp nhưng may mắn là sếp nào cũng ổn, nhất là thời điểm cuối năm, được nhiều phản hồi tốt, sự tin tưởng được bồi đắp thời gian qua bây giờ bắt đầu gặt quả. Mình luôn tâm niệm là làm hết mình với tối đa công suất thì nhứt định sẽ thành công.

Tài chánh: cũng không có gì đặc biệt. Đã giải quyết được căn nhà hiện tại và bắt đầu đầu tư nho nhỏ vào dự án thứ hai. Chưa nói được nhiều vào thời điểm nầy nhưng khá hài lòng về tài chánh của năm

Các mối quan hệ: không có nhiều mối quan hệ nếu như không muốn nói là không có. Tuy nhiên vui một cái là nhiều mối quan hệ cũ tưởng chừng gãy gánh lại hàn gắn và gắn kết hơn xưa. Thôi thì cũng là cái duyên, tùy duyên mà

Sức khỏe: đã xuất hiện “hiệu chứng tuổi 30”. Nhứt là thời điểm cuối năm phát hiện ra mình có bịnh “cao huyết áp”. Thiệt chứ không chơi.

TRong một lần đi chích ngừa, bác sĩ nhứt định không chịu chích vì huyết áp luôn ở mức trên 150mmHg. Về sau theo dõi liên tục thì đúng là huyết áp cao, lúc ổn định nhứt cũng cao hơn chỉ số thông thường ở những người cỡ tuổi như mình. Có một ngày lên đỉnh điểm, chóng mặt tưởng đã ngã xe, nhưng phải cố gắng chạy tới phòng khám, rồi mới nằm xuống. Đó là lần đầu tiên sợ chết, cứ lấy điện thoại ra gọi cho cô bạn đồng nghiệp “anh ở bác sĩ Đẹp, 126 Nguyễn Thiện Thuật…..” nói đi nói lại mấy lần. Tội nghiệp cô bé không hiểu chuyện gì xẩy ra.

Bây giờ mình mới nghiệm ra là sức khỏe quan trọng tới chừng nào, không có sức khỏe thì mọi thứ cũng không thể dàn xếp được. Bởi vậy, bây giờ làm gì ăn gì cũng nghĩ tới sức khỏe. Nên nếu bạn bè nào rủ đi ăn nhậu gì thì bỏ Phong ra nhé, hehe (bao thì suy nghĩ lợi :))))

Nói chớ từ ngày có bịnh thì ăn uống kỹ lưỡng hơn, tìm hiểu nhiều về bịnh tật cũng như cách giữ gìn sức khỏe. Để bữa nào hưỡn hưỡn sẽ sưu tập rồi biên soạn mấy bài về triệu chứng, cách ăn uống, vận động cho người có bịnh cao huyết áp hihi, ý cũng hay mà!

Ô kê, mấy điểm chánh của năm 2016. Hy vọng sẽ là một năm 2017 nhiều sức khỏe, nhiều niềm vui, thành công và thiệt hạnh phúc.

Chúc mừng năm mới!

23 tháng chạp, tranh thủ viết lúc đưa ông Táo

Cái thẻ nhân viên

Hôm rồi đi ăn với vài người bạn, một trong các người bạn thấy cái thẻ nhân viên mới của mình thì phán một câu là “thay vì để tiền làm ba cái thẻ tào lao nầy, thì lấy tiền đó tăng lương cho nhân viên…”. Nếu là một người bình thường thì mình sẽ không quan tâm, nhưng bạn nầy là một trong những người khá thành công trong ngành tiếp thị quảng cáo, làm việc ở công ty nước ngoài lớn thì việc nhận thức hời hợt về nó làm mình suy nghĩ nhiều.

Khi đánh giá một công ty, cụ thể hơn là văn hoá doanh nghiệp của công ty thì bao gồm các giá trị tinh thần, vật chất và tri thức, là toàn bộ các quy tắc ứng xử phục vụ cho hoạt động sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp, là ý chí tinh thần của tập thể có tác động tới hành vi, thái độ, quan niệm, niềm tin và quan hệ của các thành viên trong công ty. Việc xây dựng một hình ảnh chuyên nghiệp từ những cái nhỏ nhặt nhứt thể hiện tính nghiêm túc của công ty đó, và cái thẻ nhân viên là “bộ mặt” mà công ty thể hiện đầu tiên với người bên ngoài.

Chắc chắn là sau chuyện đó, mình và bạn đó sẽ không bao giờ đề cập tới vấn đề về tiền. Đối với bạn có vẻ tiền là số một.

Cái thẻ của mình mình thấy đẹp, còn bạn mình thấy… tào lao!

Lao động Việt Nam

Mình đang viết mấy dòng nầy khi ngồi ở đây:dscf0154

Hôm nay mình có tham gia một buổi hội thảo về tình hình lao động và tiền lương ở thị trường Việt Nam cho năm nay. Trong buổi hội thảo họ có nói nhiều tới tình hình kinh tếxã hội (tất nhiên là họ không nói về tình hình chánh trị) và bức tranh chung của tình hình lao động Việt Nam trong năm nay và các năm tiếp nối. Kết lại họ khẳng định một câu đại khái là Việt Nam ta cái gì cũng có mà cái gì cũng khó, nhứt là lao động Việt Nam. Giờ ngồi trong không gian nầy, giữa một Hà Nội lộn xộn, dơ bẩn, những con người Hà Nội dị kỳ, ích kỷ; gom lại những gì mình thấy, mình hiểu… thì đúng là người nước ngoài họ có lý.

Thử nghĩ nhé!

+ Viêt Nam có đâu đó 45% trên tổng dân sốdưới 30 tuổi, điều đó có nghĩa đây là môt lực lượng lao động trù phú mà không phải quốc gia nào cũng có

+ Với tỷ lệ nêu trên đồng nghĩa hơn 10 năm nữa Việt Nam mới rơi vào tình trạng dân số lớn tuổi (mình không xài từ dân số già). Mười năm không dài nhưng không phải ngắn, thử dòm sang các nước tiến bộ như Đại Hàn, Đài Loan, Singapore thì 10 năm họ làm được gì nào?

+ Thực tế thì gần 75% phụ nữ ở Việt Nam trong độ tuổi lao động tham gia vào thị trường lao động. Đây có thể là một lợi thế cạnh tranh so với các quốc gia khác, tỷ dụ như tỷ lệ nầy rất thấp ở Nhựt Bổn, Đại Hàn, hoặc các nước đông Hồi giáo quanh ta như Nam Dương Quần Đảo, Mã Lai… Sự phong phú trong nguồn lực lao động là một điểm cộng vô cùng lớn.

+ Cũng nhờ sự lãnh đạo tài tình của Đảng và nhà nước ta mà đồng tiền Việt Nam vẫn còn nằm đâu đó ở đáy so với các nước bạn. Điều nầy làm lao động Việt Nam có thêm một lợi thế RẺ. Khi đã rẻ thì đồng nghĩa việc thu hút đầu tư sẽ dễ dàng hơn nhiều, quá xuất sắc!

+ Mình có mấy người bạn học và làm ở các nước tiên tiến, điểm chung khi người nước ngoài họ nhìn vào lao động Việt Nam sẽ là: chăm chỉ nè, ham học hỏi nè, năng động nè, nhiệt tình nè….Có ai bằng ta?

Nhưng- từ đây về sau sẽ toàn dấu TRỪ (-) nhe.

– Mấy trăm năm dân mình bị đè đầu cởi cổ, khi thoát khỏi cái gông đó thì bao nhiêu cái xấu xa nó lộ ra. Dân mình hay có câu là Trưởng giả học làm sang, đã ra đời một thế hệ hất láo, dựa hơi hoặc đỡ hơn xíu là ham học hỏi nhưng cũng phá hoại cùng lúc, hậu quả hiệu quả lao động đầu người không cao so với bạn bè lân bang.

– Luôn được ra rả là một quốc gia nông nghiệp nên Việt Nam vẫn mãi làm lao động công nghiệp với tư duy nông nghiệp. Đoạn này khỏi nói nhiều vì ai cũng hiểu dân mình như thế nào. Điều này có nghĩa là có nghịch lý thừa lao động nhưng lại thiếu nhân lực có trình độ cao. Đó là chưa kể trình độ ngoại ngữ của lao động Việt Nam chưa cao nên gặp nhiều khó khăn trong quá trình hội nhập

-Bạn nào làm các công ty nước ngoài nhiều thì ắc biết, nếu công ty có các vị trí lãnh đạo cao cấp thì những vị trí nầy sẽ là những người Thái, người Phi, người Mã hoặc đông nhứt là người Ấn Độ, rất hiếm Việt Nam. Vì sao vậy? dễ hiểu thì người Việt Nam lãnh đạo gia đình thì hay, chứ lãnh đạo cái khác là từ hư tới hư, lãnh đạo cái gì thì nhìn xã hội mình thì biết, nghĩ chi xa xôi.

-Dân Việt mình có tính gia đình rất cao (high family value), điều này đồng nghĩa với việc cơ hội cho lao động Việt vươn xa sẽ hẹp lại (low mobility). Tất nhiên đây là yếu tố văn hóa và rất khó để thay đổi, nhưng nếu xét trên bình diện kinh tế vĩ mô thì rõ ràng cơ hội nâng cao chất lượng nguồn lao động sẽ kém hơn bạn bè.

-Giáo dục Việt nam thì khỏi nói: tiên tiến hàng đầu, bao nhiêu năm vẫn xoay qua xoay lại để tìm hướng phù hợp. ĐM, sánh vai ai không sánh, cọp dê ai không cọp, quanh năm đi học tập Trung Cộng. Thắt chặt thì Cam Bốt, Ai Lao. Hệ thống giáo dục như vậy thì sẽ nặn được những thế hệ con người thế nào?

-Việt Nam mình rất biết chọn bạn để chơi, sáng mở mắt ra thấy hợp tác với Lào, học tập kinh nghiệm của Cam Bốt, tối mở truyền hình thì phối hợp hợp tác phát triển với Bắc Hàn.  Gần mực thì đen gần đèn thì sáng, ông bà nói cấm sai, lao động Việt Nam đang được chọn bạn để chơi kiểu đó đó.

Thế giới ngày càng thay đổi, mình cũng bày đặt ký hiệp định nầy nọ nên khi đó ta sẽ phải mở cửa thị trường lao động cũng như họ sẽ mở cho ta, Việt Nam có rất nhiều cơ hội, đặc biệt là có thể sang các nước khác lao động dễ dàng hơn. Tuy nhiên, thách thức của thị trường lao động này cũng rất lớn, sự cần cù, chăm chỉ chưa đủ để đứng vững trên thị trường mà nhất thiết phải có trình độ chuyên môn, tác phong, đạo đức, kỹ năng nghề nghiệp và vốn ngoại ngữ. Những thứ này không phải đến đơn phương từ người lao động mà phải từ nhiều phía: doanh nghiệp, x ã hội, chánh phủ và tất nhiên là…. Đảng vinh quang, haha

vietnam-labor-picture

Từ hết thẩy những thứ đó có thể kết lại một câu đơn giản thôi: lao động Việt Nam không nâng cao kịp như bạn bè xung quanh (khỏi nói chi xa xôi) thì họ có thể mất việc ngay trên quê hương. Mà ha, khi đó ha, ai chết biết liền ha, ahihi!

Thôi nhiều quá, tàu cũng sắp chạy, biên tới đây thôi. Đi Tây Bắc về mà còn nhớ thì sẽ biên tiếp. hehe