CHỤC HỘT VỊT

“Bảy với ba tính ra một chục

Tam tứ lục tính lại cửu chương

Liều bề đáp đặng thì thương

Đừng coi rồi bỏ đời thường cười chê…”

 

Ai người Nam Kỳ chắc đã ít nhiều đã từng nghe qua cách đếm “một chục”, nhứt là trong buôn bán trao đổi hàng hóa. Đây là một nét vô cùng đặc trưng của người ớ đây.

Chục nguyên nghĩa là mười (10). Nhưng khái niệm chục trên đất Nam Kỳ là một con số được biến thiên theo quy chuẩn của mỗi miệt nên chục là mười mấy tùy theo mỗi địa phương. Đó là một chuẩn mực được sự đồng thuận của hầu hết mọi người trong vùng miền đó. Đơn cử như ở miệt Lái Thiêu, Sàigon, nếu mua trái cây thì chục tính là mười trái; Mỹ Tho, Gò Công, Bến Tre chục mười hai; Cái Bè, Vĩnh long chục muời bốn; Cần Thơ chục mười hai; đặc biệt hơn thảy là ở Sa Đéc tính chục mười tám.

Có giả thuyết cho rằng ở Nam Kỳ thời trước thiên nhiên thuận lợi, tôm cá đầy đồng, đất đai màu mỡ; lại là lưu dân nên ai cũng đùm bọc nhau mà sống ở miền đất mới. Do vậy mọi người sẳn sàng hào phóng với nhau, vừa bán vừa cho nên mới có việc bán mớ cá mớ rau rổ tép chục hột gà hột vịt.  Riết thành lệ nên chẳng ai thắc mắc vì sao như thế, miệt này miệt kia không nhìn nhau mà toan tính thiệt hơn.

Biên ở Bình Thạnh Đông, Gò Công, 25/11/2014, nhơn học trò cũ của mẹ tới nhà tặng chục hột vịt mười hai mừng ngày Nhà giáo.

SAIGON SÁNG

Dù ai làm gì đi nữa thì vẫn không thay đổi, vẫn vậy. Thương cưng, Saigon!

*** Hình được chụp ở Saigon năm 2013 & hoàn toàn ngẫu hứng.

8153405614_a9b1b6ba93_b

_DSC06028153416802_a500c2560f_b8153413902_7278a9dab3_b

 

8153398352_1366ada3f7_k

8153408064_780d99010e_b

8154420082_b4b0157012_b

 

8154469634_faf45b278a_b

 

8154474720_96af750d41_b

 

 

PHÒNG CHÁY CHỮA CHÁY CẢM TƯỞNG

Sáng nay tòa nhà minh làm việc có diễn tập phòng cháy chữa cháy:

  • Công ty Đại Hàn: chạy ra tới cửa “chết pà, em chưa nhập hệ thống, thôi anh chạy đi, chừng nào cháy thiệt em sẽ chạy”
  • Công ty Mỹ: “ê, mua dùm tao bịch xôi đi, sáng chưa ăn sáng nên chạy hổng nổi”
  • Công ty Pháp: “ăn bánh tráng trộn trong kho nha bây…nhanh lên”
  • Công ty Nhựt Bổn: sếp đứng ngay cổng ra vô, điểm danh chạy hết chưa. Chạy ra đúng điểm tập kết, điểm danh, thiếu nguời thì đứng chờ chừng nào đủ mới thôi.
  • Công ty Việt Nam: đứng khoanh tay ngay thang máy nhấn nhấn nhấn nhấn (nhấn nhiều lần, nhấn lấy nhấn để), gương mặt quạo quọ vì thang máy không mở cửa. Xong. Xách đít trở lại công ty làm việc tiếp như không có gì xảy ra.

Hết, ai cũng an toàn lần nầy!

Saigon 29/10/2014

LÀM VIỆC VỚI NGƯỜI NHỰT BỔN

Tôi đang làm việc cho một công ty Nhựt Bổn.

Khi nói làm việc với người Nhựt Bổn, thì họ thường sẽ kê ra cả ngàn thứ mà làm cho đất nước và con người họ trở nên nổi tiếng: tôn trọng chữ tín, máy móc, nghiêm túc, nguyên tắc, giờ giấc, chi tiết, xét nét…

Đồng ý hết những thứ đó. Tuy nhiên, những cái thứ dưới đây là những chuyện/thứ/cái/điều cơ bản nhứt mà tôi thấy cần biết khi làm việc với người Nhựt theo như quan sát của bản thân tôi:

  • Đúng giờ: Cái nầy áp dụng trong mọi tình huống nha. Hình ảnh bản thân sẽ đẹp đẽ hơn hẳn nếu bạn thù lù trong công ty khoảng 30 phút trước giờ làm việc, còn nếu không muốn bị dòm ngó thì khôn hồn đến đúng giờ. Bởi vậy sau nầy đi ngoài đường tầm gần 8h, thấy đứa nào đang đua xe thì biết ngay đứa đó đang làm cho công ty Nhựt.
  • Nói giảm nói tránh: trong một cuộc họp, đừng tưởng sếp khen bạn thì bạn là thiên tài đâu nha, mơ đi Diễm. Thay vì nói thẳng vào mặt bạn, họ thường gợi ý nhẹ nhàng, nói bóng gió để làm bạn…”nhột”. Đôi lúc, họ nói một cách rõ ràng hơn nhưng rất cẩn trọng để không làm người khác bị phật ý hay tức giận. Bởi vậy, nếu có góp ý gì gay gắt thì nên kéo nhau ra toilet vừa đái vừa nói, hoặc uống rượu rồi nói, nói trên bàn họp là chuyện không nên chút nào đâu…
  • Tế nhị: không phải muốn nói cái gì nói, hạn chế nói tới mấy chuyện cá nhân. Chẳng hạn công ty có một anh bị hôi nách cực … MẠNH, chuyện nầy ai cũng có thể cảm nhận được. Tuy nhiên anh sếp người Nhựt lại rất thản nhiên ngồi cạnh bên hàng giờ liền, tiếp xúc hàng ngày hàng năm trời mà chẳng nói tiếng nào. Không biết về nhà ổng có nói gì với vợ không, nhưng đến giờ tôi vẫn thầm khâm phục khả năng chịu đựng của ông nầy.
  • Danh thiếp: Hôm bữa có đọc ở đâu đó nói rằng, ở Nhựt người ta xài danh thiếp còn nhiều hơn giấy vệ sinh và là nước sử dụng danh thiếp nhiều nhứt thế giới. Công ty tôi cũng không ngoại lệ: việc chuẩn bị danh thiếp cho người mới là tiên quyết và bắt buộc có trong ngày đầu tiên, không có chuyện để sang ngày thứ hai thứ ba sau đó; có khách là cứ đưa danh thiếp mặc dù có thể tới khi nghỉ việc cũng chẳng làm việc gì với thằng đó; sếp đã đưa danh thiếp thì lính cũng phải đưa… Việc không có hay hết danh thiếp thường không để lại ấn tượng tốt với người Nhựt đâu.
  • Tặng quà: Nếu có dịp về nhà tôi thì bạn sẽ thấy có rất nhiều giấy và hộp quà mang từ công ty về, đơn giản là vì nó rất đẹp, bỏ thì tiếc lắm. Hộp quà, giấy gói, dây buộc, thiệp đính kèm…họ tinh tế và chi tiết đến từng chút một. Chưa cần quan tâm đến nội dung bên trong, chỉ cần nhìn hộp quà thì có thể đoán được mức độ trang trọng và thành ý của người tặng rồi. Có khi chi phí cho bao bì chiếm tỷ trọng cao hơn trong giá thành sản phẩm hehe (cái nầy áng chừng)
  • Nói chuyện điện thoại: Khi quan sát người Nhựt nói chuyện điện thoại sẽ có cảm giác như thể người đang nói qua điện thoại đang ngồi trước mặt họ. Họ gật đầu, lắc đầu, quơ tay xin lỗi, ngạc nhiên, đập bàn, thậm chí xáng bạc tai vào không khí thằng đang nói chuyện đầu kia. Thiệt luôn!
  • Ăn vặt: tôi thấy thì người Nhựt họ rất kỹ lưỡng chuyện ăn uống, đặc biệt trong giờ làm việc thì không có ăn vặt. Sau một thời gian thì rút ra kết luận là do họ sợ …côn trùng. Có lần đi với thằng ku người Nhựt, vào phòng và phát hiện một con gián. Cha mẹ ơi, lầu đầu trong đời mới thấy người phản ứng với một con gián y như thể có ai đang … hiếp dâm tập thể nó, la như chưa từng được la.
  • Thù dai: cái nầy nói có sách mách có chứng, tôi bị rồi nên nhớ. Chuyện là có lần đi Hà Nội công tác, tòa nhà thì ngột ngạt nên chạy xuống đường làm quả “trà chanh chém gió”. Xui cái là đúng lúc đó sếp tổng cũng ra Hà Nội công tác và kiếm hoài không ra thằng tôi. Sau nầy cứ mỗi lần nói đến công tác Hà Nội, là y như rằng ổng lại lôi chuyện đó ra mà nói đầy…thâm ý. Một lần bất tín vạn lần bất tin, câu nầy nên nhớ khi làm việc với họ nha.

À quên, một cái nữa. Nói chuyện với người Nhựt bao giờ cũng phải…hay, haha

800px-Great_Wave_off_Kanagawa2

Biên xong hồi ngày 15/05/2014, cóp qua đây ngày 21/10/2014./.

MỞ HÀNG

Mở hàng là cách người Nam Kỳ nói khi khai trương hoặc bắt đầu một cái gì đó. Thường cái gì đầu tiên được quan niệm rất là trọng yếu, ông bà xưa tin là nếu mọi chuyện suôn sẻ ban đầu thì những cái đi sau sẽ cũng thế mà thuận buồm xuôi gió.

Nói đúng ra thì domain này đã từng tồn tại nhưng sau một thời gian thì bị … sập vì không đóng tiền thường niên. Rồi cũng suy nghĩ có nên tiếp tục xử dụng hay không, và cuối cùng quyết định là nên làm lại nó. Phần là để lưu lại những hình ảnh, suy nghĩ; phần là để chia sẻ những kỷ niệm, trải nghiệm và kiến thức với bằng hữu xa gần.

Thế là viết thôi!

10600600_694753017275192_5377338455831419323_n

 

“Sáng giờ chưa mở hàng nha mấy đứa nhỏ, xớ rớ đổ bể tao đập thấy mụ nội à….”- Saigon 1964, Hình lụm trên mạng.

– Biên xong ở Nhà Bè, khuya ngày 20 tháng 10 năm 2014./.