Làm việc với người Nhựt Bổn: Kinh nghiệm ở đâu ra?

“Kinh nghiệm không tự nhiên sanh ra cũng không tự nhiên mất đi” – Phong

Hồi chiều nầy mình và vài bạn trong công ty có ghé một nhà hàng Nhựt Bổn trên Quận Nhứt để ăn tối. Và những bạn phục vụ ở đây đều là sinh viên. Anh bạn người Sing đặt câu hỏi là sao các bạn ở đây lại làm việc say sưa và đầy nhiệt quyết như vậy? động cơ nào làm họ lại nhiệt tình với một công việc được coi là không có tương lai như vậy?. Một câu hỏi đơn giản thôi nhưng làm mình suy nghĩ rất nhiều và liên tưởng về một câu hỏi hay được nghe từ các bạn sinh viên mới ra trường “công ty nào cũng đòi kinh nghiệm, em mới tốt nghiệp thì moi đâu ra những kinh nghiệm đó?”

Quay lại câu chuyện của các bạn ở quán ăn, cũng là sinh viên nhưng ở những bạn nầy có một sự khác biệt rất lớn so với các bạn sinh viên cùng tuổi khác. Qua từng hành động, ánh mắt, cách cư xử mình thấy tính chuyên nghiệp như những người lành nghề để mang lại chất lượng dịch vụ cao nhứt cho khách hàng; và mình hoàn toàn tin các bạn sẽ là những người làm việc chăm sóc khách hàng hạng nhứt trong tương lai. Thay vì chôn mình trong những quán cà phê để sành điệu với những loại thức uống thời thượng, liên tục cập nhựt facebook với những địa điểm không ai ngờ tới hay quay cuồng với những trò chơi công nghệ; các bạn nầy đã chủ động, quyết tâm để trang bị cho mình những hành trang căn bản trước khi bước vào công việc đầu đời trơn tru nhứt.

Hồi học đại học mình học chung một cô bạn đồng hương nhà rất rất rất giàu (xài 3 chữ rất để nhấn mạnh sự GIÀU :D), gia đình bạn thừa sức chu cấp cho bạn những tiện nghi và điều kiện học hành hạng tốt nhứt so với tụi sinh viên tỉnh lẻ nhưng chúng tôi. Nhưng cách bạn tiếp cận với công việc tương lai giờ mình suy nghĩ lại đúng là bạn đó… có tầm nhìn. 24 tiếng đồng hồ được bạn phân bổ hợp lý cho việc học, việc giải trí, thể dục thể thao và việc tích lũy kỹ năng qua công việc… phục vụ nhà hàng. Không uổng công, ra trường bạn được một công ty thức ăn nhanh mời về làm việc ngay với mức lương khủng, công tác vi vu, được tham gia những khóa đào tạo ngoài nước… cái mà những đứa cùng lứa như chúng tôi phải… chảy nước miếng. Chắc cũng vì quá giỏi giang và khéo tính toán, cô gái đã “dính kèo” bạn Sở Khanh, giờ thành bà mẹ đơn thân dù rất thành công trong công việc.

Nói ra để thấy một công việc phục vụ sẽ vẫn chỉ là phục vụ nếu bạn coi nó là công việc phục vụ. Nhưng nếu bạn coi nó là một cơ hội học hỏi thì bạn sẽ làm khác đi rất nhiều nha. Và đó chính là kinh nghiệm mà bạn có thể biên vào CV của bạn khi ra trường. Đó chính là nơi  bạn có thể nỗ lực làm tốt nhứt có thể, nơi có thể học hết tất cả mọi thứ muốn học: giao tiếp, ngoại ngữ, giải quyết vấn đề, quản lý thời gian, phân công công việc… hay đơn giản là việc làm sao để photo được một tờ giấy. Nơi đó chính là cái nơi mà các bạn sinh viên đặt câu hỏi bên trên đương phân vân tìm kiếm; thay vì đi tìm một nơi để đổ lỗi, bạn đáng lẽ phải nhìn thấy sự thụ động và kém nhạy bén của mình.

Túm ngắn gọn lại, nhắm nhà mình giàu đủ để khỏi đi làm công cho thiên hạ thì thôi khỏi bàn, nếu không thì đừng bao giờ hỏi cái câu hỏi vớ vẩn “kinh nghiệm ở đâu ra” trước mấy người tuyển dụng, làm ơn làm phước đi làm … phục vụ đi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *