THIS IS JAPAN

Đây là câu chuyện tôi được các anh chị trong công ty kể lại và muốn được chia sẻ cùng mọi người.

Ai từng tiếp xúc hoặc có quan hệ làm ăn với các công ty Nhựt Bổn thì chắc sẽ biết về văn hóa đưa danh thiếp và nhận quà của họ. Nó được xem như là việc ăn cơm phải cầm đũa hoặc đi tắm phải cởi đồ đối với người Việt mình. Thường thì họ sẽ chọn những món quà mang hơi hướng đặc trưng của xứ họ để tặng đồng nghiệp hoặc đối tác…

Trong một chuyến công tác cùng một vài đồng nghiệp người Nhựt Bổn, một anh đồng nghiệp của tôi có chuẩn bị một số quà nhỏ là những gói cà phê Trung Nguyên pha sẳn được gói cẩn trọng và đặt vào một va-li nhỏ. Đến Tokyo, cả đoàn phải đổi những chuyến tàu liên tục để đi đến nhiều địa điểm khác nhau những nơi mà công ty tôi có chi nhánh. Khi tới nơi thì anh mới phát hiện là mình bỏ quên túi quà trên tàu điện…Chuyện sẽ không có gì để nói nếu như anh đồng nghiệp người Nhựt không nói lên những lời sau ở thời điểm đó- “No need to worry, THIS IS JAPAN- everything belongs to you will  belong to you” (tôi dịch trại nghĩa)

Sau đó anh đồng nghiệp người Nhựt gọi điện đến công ty quản lý tuyến đường sắt và thông báo về sự cố thất lạc, còn đoàn từ Việt Nam sang cũng không mong đợi gì nhiều là sẽ nhận lại được đồ của mình…

Hai ngày sau đó, trong lúc đang tham quan một số địa điểm du lịch cùng với khách hàng, anh đồng nghiệp tôi nhận được cuộc điện thoại từ công ty quản lý kia về việc đã tìm ra cái túi thất lạc. Công ty cũng rất lịch sự khi xin lỗi vì không đủ nhơn lực để đem trả túi tận nơi mà chỉ báo đang giữ tại ga tàu XYZ và mời chủ nhơn tới nhận lại. anh bật cười nửa giỡn nửa thiệt This is Japan, everything will be returned.

Một tháng sau, anh đồng nghiệp người Nhựt nầy bị móc bóp ngay tại Saigon.

———————————————————————————-

Văn hóa danh thiếp: một khảo sát cho thấy người Nhựt trung bình xài 20 danh thiếp/ ngày và khoảng 45 triệu danh thiếp/ ngày cho toàn cõi Nhựt Bổn. Đối với họ, cách bạn “cư xử” với tấm danh thiếp cũng going như cách bạn ứng xử với chủ nhơn của nó. Thường thì khách hoặc người cấp dưới sẽ đưa danh thiếp trước và phải tỏ ra trân trọng. Luôn trao/ nhận bằng hai tay và hướng danh thiếp sao cho đối phương có thể đọc được. Họ sẽ hỏi hoặc đọc tên của bạn để được sửa cho đúng nếu học đọc sai và tuyệt đối không bỏ danh thiếp vô túi áo/ quần (nên cầm trong tay hoặc kẹp vô sổ)

– Tàu điện (tàu cao tốc shin-kan-sen: phiên âm cho dễ đọc- được nghe kể lại): người Nhựt phát triển hệ thống tàu đã được hơn 50 năm (khai trương đầu tiên hồi năm 1964) và nó được ví như biểu tượng của văn hóa và sự phát triển của đất nước nầy. Hằng ngày có hàng triệu hàng triệu triệu triệu người dân đi lại và nó được xử dụng như phương tiện di chuyển chủ yếu tại Nhựt. Tốc độ tối đa của tàu hiện nay là khoảng….300 km/giờ. Nghe xong muốn mệt 🙁

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *