Coi lợi tuồng cải lương “NỬA ĐỜI HƯƠNG PHẤN”

Tùng và người anh Hai Cang mồ côi tía má  từ nhỏ nên được ông bác đem về nuôi. Đến tuổi trưởng thành, Tùng được giao trông coi một cửa hàng bán đồ điện ở Saigon. Tùng gặp một kỹ nữ giang hồ tên Hương, họ yêu nhau say đắm, nhưng bác và anh Hai Cang phản đối vì chuyện tình nầy ảnh hưởng đến gia phong lễ giáo của gia đình. Tùng nhất quyết sẽ làm lễ thành hôn với Hương.

Lúc đến nhà Hương ở trọ để báo hỷ sự, Tùng gặp Định. Đó là một tay “điếm đàng”, Định dọa sẽ cho gia đình của Hương ở dưới quê biết sự thiệt về cuộc đời “son phấn” của Hương với mưu đồ giữ Hương trong tay của hắn, không cho Hương được lấy Tùng. Hương nuốt nước mắt phải chia tay với Tùng bằng một bức thơ tuyệt tình. Hương giã bộ đóng kịch cho Tùng biết cô đã lấy chồng là Định. Thấy vậy, Tùng bằng lòng đi lấy vợ theo sự dàn xếp của Hai Cang.

Hương về quê nhưng không may bà chủ nợ Hai Lung mò tới, nói cho bía má cô biết Hương là gái giang hồ làm đĩ ở Saigon, tía cô giận quá đuổi cô đi. Lên Saigon, Hương tìm đến Tùng. Đến lúc nầy, anh Hai Cang mới tiết lộ chánh anh đã năn nỉ Hương xa lánh Tùng. Hương đã âm thầm hy sanh để cho Tùng khỏi mang tội bất hiếu. Một bất ngờ khác, Diệu (vợ Tùng) chánh là em ruột của Hương (ở dưới quê, tên thiệt của Hương là The).

Đau đớn tột cùng, Hương xuống tóc đi tu, khép lại vĩnh viễn quãng đời cay đắng. Lúc nầy Tùng đến chùa xin Hương tha thứ, má và em của Hương khóc lóc, xin Hương hoàn tục, nhưng Nửa Đời Hương Phấn đối với Hương đã là dĩ vãng. Hương ngậm ngùi chôn thân trong chiếc áo nâu sòng mãi mãi…

“Số phận con đã không may
Kiếp hoa tàn héo, đọa đày truân chuyên.
Tóc xanh gởi lại mẹ hiền
Đời con khép kín cửa Thiền từ đây”

——————————————————————————————————————————————

– Một lần nữa bộ tứ các nghệ sĩ Bạch Tuyết, Lệ Thủy, Minh Vương, Diệp Lang quá xuất sắc trong mấy vai chánh, Bảo Quốc, Kiều Mai Lý cùng Thanh Tòng cùng nhau tung hứng trong mấy vai thứ khá duyên dáng, và cô Hồng Nga thì không thể nào chê được với vai bà má nghèo thương con cái và nhẫn nhịn trước tánh gia trưởng của chồng, rất “gặc” Nam Kỳ.

– Mình không có dịp được coi bản dung trước với Thanh Nga Thanh Sang, hay Út Bạch Lan Thành Được. Tuy nhiên khi nghe lại thì mình vẫn không cảm được, có thể do không có phần hình ảnh nên ấn tượng của mình không mạnh bằng với bản dựng mới, mặc dù các thế hệ trước hát rất mùi.

– Khi nhắc tới Nửa Đời Hương Phấn, dân đờn ca tài tử thường hay móc đoạn Phụng Hoàng lúc Tùng gặp lại cả hai chị em The và Diệu, mà hát lúc trà dư tửu hậu…

Dù biết em thành hôn với ai đi nữa thì chị cũng ráng về với…
… Em… Để mừng ngày em xuất giá,
Cho vui lòng ba với má,
Chị cũng nở mặt nở mày với lối xóm bà con.
Còn Dượng Ba đây là một thanh niên có học thức, lại đàng hoàng,
Chị vô cùng sung sướng thấy em có một tấm chồng đúng như lòng chị ước mong.

Hay đoạn Kim Tiền Huế lúc tía con The đang dằn co nhau khi biết The là gái giang hồ ở Saigon

Tía: Không có cha con gì hết! Người nói chuyện với tao, tuy là xác con…
The,… nhưng là hồn của con Hương. Trước kia mày là đứa con gái đàng hoàng,
Nay mày lại đi làm bại hoại gia phong, lễ giáo nhà tao.
Tao cũng tin mày đi làm ăn chơn thật. Chớ tao đâu có dè mày đem tiết trinh đi bán cho người ta để nuôi mẹ cha. Trời ơi! đồ cái quân mất dạy. Đừng léo hánh về đây, để làm nhục tổ tong!

Hương: Con cúi đầu trăm lạy ba…
Tía: Thôi, thôi, mày đừng có lạy lục mà chi. Cho tao thêm tổn thọ.
Hương ư: Xin ba nhìn nhận con là con The. Cho con ở lại, sớm hôm hầu cha mẹ…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *