THỂ ĐIỆU: SƯƠNG CHIỀU- TÚ ANH

Hôm bữa không biết cách nào mà chị mình coi được mấy bản đờn trên blog và rồi hỏi mình sao toàn đờn mấy bản vui, “nhoi như dòi”? Hehe. Thiệt ra khi học đờn tài tử, những bài với âm điệu vui, tiết tấu nhanh sẽ dễ đờn và phù hợp với người mới làm quen như mình hơn. Những bài buồn, nhấn nhá nhiều để nghe cho mùi mẫn thì cần nhiều kinh nghiệm và rành đờn hơn và mình cũng chưa đủ trình độ.

Hôm nay về sớm, tập bản SƯƠNG CHIỀU qua TÚ ANH nầy, bản nầy với âm điệu vừa phải, chưa quá nhanh cũng không quá trầm buồn để mọi người coi sao 🙂

“Sương Chiều” là tên một thể điệu được xử dụng khá phổ biến trong phong trào đờn ca tài tử và trên sân khấu cải lương. Bản “Suơng Chiều” thuờng được kết hợp với bản “Tú Anh” thành một bản hòa tấu. Với giai điệu rõ ràng, mang tính vui tươi hồn nhiên nên trong các kịch bản sân khấu cải lương, soạn giả thường xử dụng điệu nầy để diễn tả những cảm xúc nhẹ nhàng, trong đồi thoại nam nữ, trong những tình huống trữ tình giao duyên.

Theo ghi chép thì hai bản này do sọan giả Mộng Vân sáng tác những năm 1940 cho những tuồng cải luơng kiếm hiệp vốn rất ăn khách ở thời điểm đó.

Mình khóai hai cô chú này hát ghê, tự nhiên như không, rất đúng tinh thần đờn ca tài tử :). Đọan này trích trong tuồng “Đêm lạnh chùa hoang”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *