ANH HAI

Cuối tuần vừa rồi đi siêu thị mua mấy thứ linh tinh. Đang say sưa lựa lựa trong đám cam sành thì văng vẳng như có ai gọi phía sau lung “anh Hai anh Hai, cam sành mới lên hàng đó anh, bao ngon ha!”. Chợt bao nhiêu ký ức tràn về với cái tên gọi “Hai” thân thiết đó, mình đứng hình giây lát vì đây là siêu thị chứ có phải ở chợ đâu? ở Saigon vẫn còn những danh xưng này ư? mình chợt vui trong lòng, cười rồi đáp lời “Cô Hai lấy hàng khéo quá, nhìn thôi là muốn mua hết cái bội nầy luôn”…

Ai lớn lên ở miền Nam chắc cũng vài lần được nghe qua danh xưng “Hai” trìu mến nầy. Mình nhớ hồi còn nhỏ hay lon ton theo mẹ đi chợ thị xã để mua đồ về bán lại trong xóm, dù mẹ đi chợ nầy cũng nhiều lần nhưng không phải ai cũng biết tên thiệt. Mà cũng chẳng cần, tên thiệt đã được thay thế bằng đại từ nhân xưng cứ đoán chừng theo thứ tự trong nhà kiểu miền Nam. Bà bán thịt áng chừng nhiều tuổi hơn mẹ mình thì kêu “Hai! Có thịt ngon nè con.” Chị bán gạo áng chừng thua tuổi mẹ thì kêu “Hai! lấy giùm em mấy ký gạo ngon mới xách bên Rạch Kiến về nè!” Nhỏ hàng bông thì ít tuổi hơn nhiều kêu “Cô Hai lấy bó lá cách vườn mới ngắt giùm con đi” Chị bán trái cây có vẻ trạc tuổi thì gọi “Hai! Có bưởi ngon nè Hai?” Tóm lại, tên ở nhà của mẹ là gì thì là chứ tên ngoài chợ là Hai. Số hai trước thứ tự tuổi tác để thêm vào là cô, em, chị, bà hay chỉ trống không thôi cũng ok hết.

Ngày nay thiên hạ thay cho đi chợ truyền thống bằng đi siêu thị với các cô bán hàng đánh sáu lớp phấn nhưng mặt vẫn lạnh như tiền và hoàn toàn không… “nhiều chuyện”.  Họ sẽ chọn hàng trên những giá, tủ ngăn nắp cũng hầu như im lặng, có người bên cạnh cũng chẳng ai “tám” chuyện với ai mấy, thỉnh thoảng gặp người quen chào hỏi mấy câu cho qua chuyện rồi xách đít đi tiếp. Mua xong chất vô đầy xe, xách đít đẩy ra chổ tính tiền, cà cà thẻ rồi đi về không ai thèm hỏi thăm ai thêm câu nào. Hồi xưa đi chợ còn nghe tiếng trả giá, tiếng thăm hỏi, tiếng cãi vả từ chuyện trên trời tới dưới đất; chứ bây giờ đi siêu thị thì không còn những âm thanh đó, mà là những cô tiếp thị la làng vô hồn, mấy cái ti-vi nheo nhẻo cứ lập lại sau mấy phút; thỉnh thoảng còn được nghe Đàm Vĩnh Hưng hát hoặc mấy ba má nào đó ca oang oang “Đảng đã cho ta cả mùa xuân…”

Chắc cũng không bao lâu ở Saigon nầy chẳng ai gọi ai là “Hai” nữa, tiếng gọi thân thương đó rồi chắc cũng sẽ được liệt vô những cuốn tự điển về “cổ ngữ”

Cám ơn cô Hai bán cam!

15529741098_6630dc052f_o 15691448516_340fdc60c9_o

Hình: Chị Hai hàng giồng chợ Mỹ Tho- 1969 (từ Internet)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *