Lượm

Cách nay mấy bữa mình có coi một đoạn phim ngắn về cậu bé tên Lượm có thiểu năng trí tuệ ở Quận 4. Dù có bịnh nhưng cẩu sống rất tình cảm và hằng ngày lấy những chai sơn móng tay làm niềm vui khi ba má vắng nhà. Thương con, ba má cậu bé dù không khấm khá vẫn cố gắng dành dụm mua rất nhiều chai nhiều màu sắc, rồi hàng xóm láng giềng người một ít, giờ cẩu sở hữu cả một “chiếu” chai sơn móng tay. Đối với cậu bé 21 tuổi nầy, bên cạnh ba má và chơi với những chai nầy là hạnh phúc lớn lắm rồi.

Với tuổi đó là người khác thì cẩu có thể sắp tốt nghiệp một trường nào đó, tìm kế mưu sanh lo cho bản thân, rồi báo hiếu ba má. Nhưng với cẩu thì thế giới xung quanh vẫn như trong ánh mắt của một đứa nhóc lên mười. Trong mắt nhiều người chắc sẽ cho là ba má Lượm kém may mắn, nhưng mình tin là gia đình Lượm sẽ không nghĩ như vậy. Có thể đối với họ cuộc sống này đơn giản hơn, không phải là đi thật xa tìm kiếm những điều vĩ đại, hạnh phúc với họ có thể chỉ là nhìn đứa con của họ vui đùa với những chai sơn nhiều màu sắc.

Ừ, hạnh phúc đối với mỗi người có một định nghĩa riêng, và cái “đủ” sẽ khác nhau giữa người nầy người nọ và mình tin là thế giới đại đồng, công bằng lắm luôn, biển to thì gió lớn. Nên việc hiểu mình muốn gì, trân trọng những gì mình có sẽ là quan trọng lắm. Giống như anh bạn trong tivi hôm nọ có nói  “Khi mình làm được điều mình thích là tự do, khi mình thích những gì mình làm là hạnh phúc”

 

Sớm tháng giêng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *