Qua đường

Hôm nay có dịp đi chung người bạn ngoại quốc, ảnh chợt nói một câu làm mình bật ngữa “ê Phong, tao biết cách qua đường của người Việt Nam của tụi mày rồi á”. Lúc nầy mình há hốc lên, thì anh bạn giải thích thêm “tụi bây cứ nhắm mắt rồi qua đường, vì biết là mọi thứ chung quanh sẽ né tụi mày, đúng vậy không?”. Mình mới nghĩ trong bụng “hehe, mày nói xéo tao chứ gì?!?”.

Mà đúng thiệt, tụi nước ngoài hay ngạc nhiên về “khả năng” nầy của người Việt mình, cái mà mấy ông ngôn ngữ học hay gọi là “văn hóa tiểu nông”. Kiểu văn hóa “tiểu nông” làm cho con người thường suy nghĩ một cách đơn giản. Ừ có vấn đề gì đâu, thì cứ đi đi theo ý của mình, xe khác có trách nhiệm thấy mình qua đường là phải né, đằng nào mình cũng là người đi bộ, xe cộ thì có trách nhiệm bồi thường nếu có tai nạn… Có hằng trăm lý do để bào chữa cho việc nầy. Tuy nhiên nếu đặt người đó ở một quốc gia khác như Singapore, Mã Lai hay Xiêm La, thì câu chuyện nó trở nên hoàn toàn khác.

Trong công việc cũng vậy, mình quan sát thấy là rất nhiều người trong chúng ta thường có thói quen tùy tiện trong công việc, rằng cứ làm đi cho xong việc, chuyện người khác người khác lo, cần gì bận tâm. Tính chủ quan, dựa vào khả năng ứng phó, tài xoay xở của mình, không nhìn xa trông rộng, quan niệm “tới đâu hay tới đó” cũng là biểu hiện của văn hóa “tiểu nông” nầy.

Bởi vậy đừng hỏi tại sao chỉ thấy đa phần tụi Ấn, Phi hay Thái làm lãnh đạo ở những tập đoàn lớn mà ít thấy người Việt mình, âu cũng có lý do của nó cả các bạn ah!

4 thoughts on “Qua đường”

    1. Đúng, nhưng với kiểu suy nghĩ “tiểu nông” đó thì đa phần sẽ không thể ở vai trò lãnh đạo, nhứt là các công ty đa quốc gia

  1. “thường có thói quen tùy tiện trong công việc, rằng cứ làm đi cho xong việc, chuyện người khác người khác lo, cần gì bận tâm.” mới bị cô giúp việc làm xáo trộn hết 2 cái kệ sách. Mẹ chỉ nhờ cô lau sơ giùm kệ sách, cổ lôi hết sách xuống rồi sau đó nhét lên… bất chấp vị trí.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *