Gò Công cảnh cũ: Về Gò Công ăn bánh giá

Nếu như nói tới món ăn đặc trưng của Mỹ Tho là hủ tiếu, thì Gò Công nổi tiếng nhứt chắc có lẽ là Bánh Giá. Bánh giá không cầu kỳ chế biến, cách ăn cũng bình dân, mà hạp nhứt là để ăn sáng, mấy cha nhậu cũng có thể lai rai với mấy xị đế, nghe nói ngon bá chấy 🙂 . Bánh mang vị béo của bột gạo, vị ngọt của tôm, giá sống, mùi thơm của đậu phộng ăn cùng nước mắm ớt tỏi thiệt khoái khẩu.

Bánh giá ở Gò Công chổ nào cũng có, nhưng ngon và nổi tiếng hơn thảy là bánh giá Chợ Giồng. Bây giờ không biết còn không, chứ hồi đó, mỗi lần đi xe đò từ Mỹ Tho về Gò Công, cứ gần tới ngã Ba Vĩnh Bình, nhìn mé tay mặt có một cái sạp nhỏ, có lò củi đốt khói nghi ngút, chảo gang mỡ sôi sùng sục với đám bánh giá. Gió thổi cuốn theo mùi bánh thì tụi con nít như mình đứa nào mà không đòi mẹ mua một cái cho bằng được?

Bánh giá bán trên xe buýt ở Gò Công

Ngày xưa người bán chiên bánh bằng chảo gang, vá gang, lửa củi; có lẽ nhờ vậy mà độ giòn của bánh ngon hơn ngày nay. Khi bột gạo được cho vào vá, người ta cho thim thịt heo, gan heo xắt miếng, núm rơm, núm mèo vô, rồi phủ lên một lớp giá sống, sau đó phủ tiếp một lớp bột gạo rồi bỏ mấy con tôm bạc đất lên mặt bánh trước khi cho vào chảo mỡ heo để chiên. Gói bánh mà đúng điệu thì phải gói bằng lá chuối khô.

10580088_10152645888494378_1037962613964178638_n

Hồi nhỏ, mỗi lần mẹ đi chợ về là chỉ mong sao được mua cho cái bánh giá vàng khè giòn rụm, rồi nhét lấy nhét để vô miệng, mỡ tươm ra đầy miệng cho thỏa thích. Lớn hơn chút thì có dịp được đi chợ Gò Công, có khi đứng cả nửa tiếng đồng hồ coi mấy bà cô chiên bánh, rồi hít ngửi khói bánh thơm cho đã thèm rồi mới mua. Cầm cái bánh nóng hổi mới vớt khỏi nồi, hít hà cho đã rồi cắn cái rụp- bà nội ơi, nó ngon!!!!. Thiệt tình viết mấy dòng nầy mà… chảy nước miếng.

Bánh giá ngay ngã ba Vĩnh Bình

Về tên gọi,  do cái vá được xử dụng để định hình cho bánh, người miền Nam đọc trại “vá” thành “giá” từ đó trở thành tên gọi của bánh là bánh giá. Cũng có giả thuyết nói là tên bánh giá xuất phát từ nguyên liệu làm bánh gồm giá sống, trứng gà, bột năng, bột gạo, gan heo, thịt, tôm, đậu phộng…còn mình thì đọc là “bánh dzá” hehe.

Một mai em gái lấy chồng
Ai mần bánh dzá Chợ Giồng anh ăn…

Mà nghe đồn đâu ở miệt  An Giang cũng có thứ bánh tương tự, nguyên liệu có thêm khoai môn, củ sắn, xong cái chế vô cái cống để đong, nên cọi là bánh cống.

Phong chưa ăn Phong không biết 🙂