Chia tay có vui đâu bao giờ?

Xong phim!


Vậy là mình đã quyết định là sẽ đổi việc, và lần nầy sẽ là lần thứ hai thay đổi công việc. Không biết người khác ra sao nhưng với mình bây giờ mặc dầu đã không đi làm 2 ngày nhưng vẫn chưa dứt được ý nghĩ là đã nghỉ?

Tự biết hiện tại mình đương háo hức đuợc đặt chân đến miền đất mới, tìm thấy được nhiều niềm vui mới, học hỏi thêm được nhiều cái mới. Nhưng mình cũng không biết nó có đủ át đi cái cả giác buồn nhớ len lỏi trong lòng lúc nầy.

Chọn việc bước đi trên một con đường mới, những cuộc chia tay là điều không thể tránh khỏi. Vậy nên phải tự dặn bản thân không được yếu lòng. Bởi chia tay không có nghĩa là mãi mãi chẳng bao giờ gặp nhau lần nữa. Chỉ cần biết rằng chúng ta vẫn dành cho nhau một chỗ trong trái tim, để luôn ghi nhớ những tháng ngày tươi đẹp ấy, là đủ rồi, phải không?

Nếu có duyên, chắc chắn sẽ gặp lại!
Tạm biệt!
Fun 3

Sẽ nhớ mọi người lắm đa 🙁

10676180_10203803267110740_1276670203368885765_n

HÌNH- Văn phòng chiều cuối năm

Đây là series hình ảnh của dân văn phòng, cụ thể là ở công ty hiện tại của mình, cũng đủ thứ thể loại. Có hình gì đăng hình đó, chủ yếu là vui.

Mở đầu là hình ảnh vào một chiều cuối năm, mọi người chuẩn bị cho tiệc cuối năm nên cũng nhiều màu sắc 🙂

1. Cũng tất bật nầy nọ

IMG_3402

2. Team marketing

IMG_3388

3. Nam thanh

IMG_0449

4. Nữ tú

IMG_0540

5. Khoảng văn phòng trống trở thành sân tập

IMG_0543

6.

IMG_0549

7. Diễn viên phụ 😀

IMG_0529

8.

IMG_0563

9.

IMG_0534

10.

IMG_0472

11. tết về trên góc bàn

IMG_0570

 

 

Làm việc với người Nhựt Bổn: đi ăn nhà hàng

Đồ ăn Nhựt đặc biệt, đúng. Đồ ăn Nhựt ngon, đúng. Đồ ăn Nhựt sạch, đúng. Đồ ăn Nhựt đẹp, đúng…. Nói chung là đủ cái hay ho của đồ ăn Nhựt Bổn. Nhưng có một số thứ mà không phải ai cũng biết khi đi ăn đồ ăn Nhựt Bổn nha:

– Đồ ăn tới cùng một lúc: Nếu bạn đi ăn nhà hàng Tây hoặc Tàu, thường thức ăn sẽ được mang lên cùng lúc mặc dầu các món bạn gọi là khác nhau. Nhưng ở nhà hàng Nhựt thì không phải lúc nào cũng vậy, trong cách chế biến đồ ăn, họ quan trọng tới độ tươi mới của thực phẩm nên đồ ăn sẽ được hoàn thành trước sau khác nhau. Bởi vậy, đừng bao giờ khờ mà ngồi đợi ra hết đồ ăn mới xúm vô ăn, chết đói à 🙂

– Thanh toán tiền ở bàn: Sau khi ăn uống, thường các bạn phục vụ sẽ mang hóa đơn tính tiền tới bàn để bạn kiểm tra đúng sai. Mình từng có lần ngồi chờ bản quay lợi lấy tiền thanh toán gần… 30 phút. Thông thường các nhà hàng nầy sẽ nhận thanh toán ở quầy tiếp tân ngay cửa.

– Đưa tiền boa: Đừng bao giờ gởi tiền boa cho các bạn tiếp tân nếu các bạn không muốn các bản bị… mất việc. Bởi vậy thỉnh thoảng bạn sẽ được réo quay lợi để được trả một số tiền lẻ mà bạn quên/ không nhận.

– Bỏ mứa đồ ăn: người Việt mình hay có tất bỏ mứa đồ ăn, đặc biệt là chị em phụ nữ hay bị ám ảnh vụ tăng trọng. Người Nhựt ngược lợi, dân tộc họ từng trải qua một giai đoạn khắc nghiệt nhứt nên họ rất trân quý những gì có được. Nếu để ý sẽ thấy họ ít khi để thừa mứa đồ ăn, do đó nếu đi ăn với họ thì ráng mà lùa cho hết, không thì rất bất lịch sự.

– Xách đồ ăn thừa về: hồi mình làm công ty Hàn Quốc, mỗi lần đi ăn đâu đó mà còn dư, các sếp hay khuyến khích bỏ bọc mang dìa cho bảo vệ, cho tài xế, cho lao công,… nói chung là cho. Người Nhựt họ khác, nếu bạn làm vậy chẳng khác nào bạn đang khi dễ người bạn cho, nên thôi, ăn không hết thì ráng mà ăn, ăn không nổi nữa thì vô toilet móc họng rồi ra ăn tiếp. Còn giải pháp an toàn nhứt là gọi đồ ăn vừa phải thôi.

Rồi xong đó, thèm ăn đồ ăn Nhựt ghê 🙂

Làm việc với người Nhựt Bổn: PHỎNG VẤN TUYỂN DỤNG

Có thể nói phỏng vấn trực tiếp là bước quan trọng nhứt trong suốt quá trình tuyển dụng, nơi mà ứng viên và công ty gặp mặt trực tiếp để trao đổi về công việc. Trong suốt quá trình làm việc ở công ty Nhựt, mình thấy những yếu tố sau đây có thể ảnh hưởng phần nào tới việc quyết định tuyển dụng của họ ngoài yếu tố kiến thức và kinh nghiệm 🙂

– Đúng giờ: không biết vì lý do gì, việc muộn giờ hẹn là điều tối kỵ nha. 99% là bạn sẽ không được chọn nếu đã đến trễ giờ phỏng vấn. Cam đoan luôn!

–  Tắt điện thoại, càng không để ở chế độ rung: đây là phép lịch sự tối thiểu của người Nhựt. Mình gặp nhiều trường hợp ứng viên lúng túng vừa trao đổi phỏng vấn mà điện thoại trong túi cứ rung bần bật. Đôi khi tiếng rung điện thoại lại gây ác cảm hơn cả tiếng chuông điện thoại.

– Ăn mặc lịch sự và trang trọng: Không cần biết bạn là Creative Director và cho phép mình “phá cách” do đặc thù công việc. Không được nha nha nha nha. Ở công ty mình đã từng từ chối một ứng viên cao cấp, cực kỳ phù hợp với công việc chỉ vì bạn nầy quá “cá tính”. Nếu điều kiện cho phép thì bạn nên mặc sơ mi với cà vạt, nữ thì nên trang trọng với váy và áo khoác ngoài, có mang đồng hồ càng tốt. À, mấy bạn nữ đừng có trang điểm quá đậm nha 🙂

– Tư thế nghiêm túc: nó có thể tạo được sự tin tưởng ở đối pương với tư thế thẳng lưng, giữ giao tiếp bằng mắt, nếu đồng ý thì có thể gật đầu và cười đồng ý. Tuyệt đối không rung đùi, khều đất trong móng tay, móc cứt mũi, chống cằm hay quay ghế lòng vòng.

– Chia sẻ chân thành: tốt hơn hết là bạn nên chia sẻ thiệt những gì mình suy nghĩ. Bạn tin đi, thế giới nhỏ lắm, những gì không đúng sẽ là con dao giết bạn ở môi trường nầy, không sớm thì muộn. À, nên nhớ nguyên tắc càng ngắn càng tốt, nên tập trung và trả lời trọng tâm, hạn chế việc dẫn chuyện dài dòng để vào vấn đề chính. Tuy nhiên cũng nên hạn chế việc trả lời Yes hoặc No cụt ngủn.

– “Có mới nới cũ”: Có thể sếp cũ bạn không tốt, công ty cũ bạn chưa chuyên nghiệp nhưng đừng chê bai thảm thương hoặc nói xấu về nó. Việc bạn không trân trọng quá khứ cũng là một hình thức bạn tự phủ nhận bản thân mình. Càng không nên tâng bốc công ty bạn đương ứng tuyển, thảo mai cũng nên có giới hạn 🙂

– Nên đặt câu hỏi: thỉnh thoảng nên đặt câu hỏi ngược lại người phỏng vấn trong quá trình trao đổi hoặc cuối buổi phỏng vấn. Họ cực kỳ đánh giá cao sự chủ động của ứng viên. Tất nhiên cũng nên lựa chọn câu hỏi phù hạp bối cảnh, đừng bao giờ hỏi những câu hỏi đánh đố hoặc vô bổ.

– “I can do”: đừng bao giờ xìu xìu ểnh ểnh thử thách công việc, hoặc có hoặc không có kinh nghiệm nhưng phải có quyết tâm là sẽ làm và đạt được.

– Cám ơn: Làm gì làm khi kết thúc phỏng vấn cũng phải cảm ơn vì họ đã dành thời giờ cho mình, cũng không quên bắt tay và kéo ghế trả về vị trí cũ 🙂

Người Nhựt phức tạp ha, nhưng biết sao được ha.

Mấy nguyên tắc ứng xử nầy rất đơn giản khi phỏng vấn nhưng nhiều ứng viên vẫn bỏ qua, gây ấn tượng xấu và cuối cùng tuột mất một cơ hội nghề nghiệp.

SO SÁNH: Ứng viên Miền Nam – Ứng viên Miền Bắc

w620h405f1c1-files-articles-2015-1086394-copy-of-copy-of-business-contract

Phân biệt vùng miền là chuyện dài nhiều tập, đặc biệt là Miền Bắc (MB) và Miền Nam (MN), thuờng xuyên xuất hiện đâu đó trong cuộc sống. Trong công việc, mình may mắn có cơ hội tiếp xúc với ứng viên tìm việc của cả hai miền, tất nhiên những so sánh dưới đây không áp dụng cho tất cả các trường hợp mà chỉ là đa số mà mình quan sát thấy:

– Hồ sơ ứng viên: ứng viên MN gởi hồ sơ qua email, xách đít không đến phỏng vấn. Ứng viên MB đến phỏng vấn cầm theo hồ sơ cá nhân, lý lịch gia đình, bằng cấp… được bỏ cẩn trọng trong bao thư màu trắng, bên ngoài có in hình tháp rùa hoặc lăng ông Hồ.

– Lý lịch gia đình: Ứng viên MB kê đủ từ thời ông nội tới thời con cháu, nghề nghiệp, nơi ăn chốn ở, từ trước 75 tới sau 75, bao nhiêu năm tuổi Quân tuổi Đảng, vân vân và vân vân trên lý lịch trích ngang mua ngoài tiệm. Ứng viên thường MN chỉ bổ sung mấy vụ nầy sau khi đã được tuyển dụng chính thức nếu có yêu cầu.

– Trang phục: MN ăn mặc xuề xòa với áo sơ mi đóng thùng, một vài “anh” cá tính sẽ thêm cà-vạt hoặc vest cùng màu. Ứng viên MB chỉnh chu và nghiêm túc hơn, nhìn rất sáng và nhìn rất “láng” :-). Có lần mình phỏng vân ứng viên MB đi phỏng vấn vào mùa đông nhưng mặc trang phục…. “đi biển”.

– Giờ giấc: Ứng viên MB đến rất đúng giờ, ứng viên MN đến … rất trước giờ. Việc không đến phỏng vấn coi như là chuyện bình thường mà không cần báo trước ở MB, ở MN các ứng viên thường gọi điện hoặc gởi email trước đó với thái độ rất có lỗi.

– Chào hỏi: ứng viên MB rất lịch sự và khách sáo bằng việc tự giới thiệu, bắt tay và …. mời nhà tuyển dụng ngồi. Ứng viên MN vào phòng, kéo ghế ngồi và im lặng…. chờ được hỏi.

– Mời uống nước: ứng viên MB sẽ không uống liền mà vặn vặn chai nước, từ từ tháo từng phần bao bì sản phẩm tới tháo nấp chai.  Kết thúc phỏng vấn chai nước sẽ được… khỏa thân hoàn toàn. Ứng viên MN hổng thèm uống nước.

– Được yêu cầu giới thiệu bản thân: ứng viên MN thường giới thiệu vào trọng tâm là kinh nghiệm làm việc trước đó. Ứng viên MB thường sẽ nói nhiều đến kỳ vọng vĩ mô cũng như khả năng đóng góp cho công ty.

– Chia sẻ kinh nghiệm: MN sẽ liệt kê kinh nghiệm làm việc trước đó, một số rất ngại khi nói nhiều về công ty cũ. Ứng viên MB sẽ liệt kê các Bộ Ngành liên quan từng hợp tác, đồng chí ABC có quan hệ thân thiết với đồng chí XYZ. Nếu cần ứng viên có thể đưa luôn danh thiếp của những người đó để… kiểm chứng.

– Kiểm tra EQ (Emotionallgence Quotient- thông minh cảm xúc) và IQ (Intelligence Quotient- thông minh trí tuệ): Ứng viên MB thì IQ cao hơn người MN, ứng viên MN thì EQ cao hơn MB.

– Ăn nói: ứng viên MB nói rất lưu loát và ít khi xài mấy “liên từ câu giờ” như: thì, là, mà, ờ…cốt để có thời gian suy nghĩ như ứng viên MN.

– Câu hỏi cho nhà tuyển dụng: ứng viên MB có xu hướng hỏi  định hướng phát triển của công ty và cơ hội thăng tiến. Trong khi ứng viên MN sẽ hỏi về các chế độ được nhận và về sếp trực tiếp kỳ vọng điều gì.

– Kết thúc phỏng vấn: ứng viên MB sẽ chủ động bắt tay, đẩy ghế gọn gàng và chào ra về, ứng viên MN sẽ khom người chào, cám ơn và xách đít đi về.

– Kết quả tuyển dụng: ứng viên MB sẽ mong nhận được hồi âm là “đậu hay rớt” trong khi ứng viên MN sẽ chờ kết quả “có phù hạp hay không”?

– Thư từ chối: khi không phù hạp và nhận được thư cảm ơn của nhà tuyển dụng. Ứng viên MB sẽ lẳng lặng không hồi âm. Ứng viên MN sẽ cảm ơn và “mong có cơ hội hợp tác trong tương lai”

– Linh tinh: ứng viên miền Nam dạo này hay có phong trào xài nhạc chuông có tính “răng đe” nhà tuyển dụng Dưới tòa sen vàng con quỳ lạy Bồ Tát Quan Âm Người đã cho con niềm tin yêu giữa cuộc đời… “

Mình nghĩ đơn giản đâu ai có thể hiểu và cảm nhận được hết về văn hóa của mỗi vùng miền, bản thân tại nơi mình sống mình còn chưa thể cảm nhận và hiểu hết nét văn hóa vậy lấy cơ sở công bằng nào để viết và nhận xét về văn hóa của những nơi khác khi mà bạn mới chỉ tới đó vài lần?

Bài nầy không có ý bài kích ai hết, chỉ là những gì đã thấy trong suốt những năm làm việc với người miền trong và người miền ngoài 🙂

Hình lụm trên mạng.

THIS IS JAPAN

Đây là câu chuyện tôi được các anh chị trong công ty kể lại và muốn được chia sẻ cùng mọi người.

Ai từng tiếp xúc hoặc có quan hệ làm ăn với các công ty Nhựt Bổn thì chắc sẽ biết về văn hóa đưa danh thiếp và nhận quà của họ. Nó được xem như là việc ăn cơm phải cầm đũa hoặc đi tắm phải cởi đồ đối với người Việt mình. Thường thì họ sẽ chọn những món quà mang hơi hướng đặc trưng của xứ họ để tặng đồng nghiệp hoặc đối tác…

Trong một chuyến công tác cùng một vài đồng nghiệp người Nhựt Bổn, một anh đồng nghiệp của tôi có chuẩn bị một số quà nhỏ là những gói cà phê Trung Nguyên pha sẳn được gói cẩn trọng và đặt vào một va-li nhỏ. Đến Tokyo, cả đoàn phải đổi những chuyến tàu liên tục để đi đến nhiều địa điểm khác nhau những nơi mà công ty tôi có chi nhánh. Khi tới nơi thì anh mới phát hiện là mình bỏ quên túi quà trên tàu điện…Chuyện sẽ không có gì để nói nếu như anh đồng nghiệp người Nhựt không nói lên những lời sau ở thời điểm đó- “No need to worry, THIS IS JAPAN- everything belongs to you will  belong to you” (tôi dịch trại nghĩa)

Sau đó anh đồng nghiệp người Nhựt gọi điện đến công ty quản lý tuyến đường sắt và thông báo về sự cố thất lạc, còn đoàn từ Việt Nam sang cũng không mong đợi gì nhiều là sẽ nhận lại được đồ của mình…

Hai ngày sau đó, trong lúc đang tham quan một số địa điểm du lịch cùng với khách hàng, anh đồng nghiệp tôi nhận được cuộc điện thoại từ công ty quản lý kia về việc đã tìm ra cái túi thất lạc. Công ty cũng rất lịch sự khi xin lỗi vì không đủ nhơn lực để đem trả túi tận nơi mà chỉ báo đang giữ tại ga tàu XYZ và mời chủ nhơn tới nhận lại. anh bật cười nửa giỡn nửa thiệt This is Japan, everything will be returned.

Một tháng sau, anh đồng nghiệp người Nhựt nầy bị móc bóp ngay tại Saigon.

———————————————————————————-

Văn hóa danh thiếp: một khảo sát cho thấy người Nhựt trung bình xài 20 danh thiếp/ ngày và khoảng 45 triệu danh thiếp/ ngày cho toàn cõi Nhựt Bổn. Đối với họ, cách bạn “cư xử” với tấm danh thiếp cũng going như cách bạn ứng xử với chủ nhơn của nó. Thường thì khách hoặc người cấp dưới sẽ đưa danh thiếp trước và phải tỏ ra trân trọng. Luôn trao/ nhận bằng hai tay và hướng danh thiếp sao cho đối phương có thể đọc được. Họ sẽ hỏi hoặc đọc tên của bạn để được sửa cho đúng nếu học đọc sai và tuyệt đối không bỏ danh thiếp vô túi áo/ quần (nên cầm trong tay hoặc kẹp vô sổ)

– Tàu điện (tàu cao tốc shin-kan-sen: phiên âm cho dễ đọc- được nghe kể lại): người Nhựt phát triển hệ thống tàu đã được hơn 50 năm (khai trương đầu tiên hồi năm 1964) và nó được ví như biểu tượng của văn hóa và sự phát triển của đất nước nầy. Hằng ngày có hàng triệu hàng triệu triệu triệu người dân đi lại và nó được xử dụng như phương tiện di chuyển chủ yếu tại Nhựt. Tốc độ tối đa của tàu hiện nay là khoảng….300 km/giờ. Nghe xong muốn mệt 🙁