Chuyện giao thông – Miền Bắc vs Miền Nam

Trong công việc mình may mắn nên cũng có nhiều dịp đi đó đi đây, bặc biệt là các tỉnh miền Bắc. Những chuyến đi tuy ngắn nhưng đủ để mình quan sát và biên lại mấy sự khác biệt sau trong chuyện giao thông giữa hai miền:

Tên gọi

Miền Bắc sẽ gọi xe máy là xe có động cơ, còn miền Nam sẽ gọi là xe máy hoặc xe hai bánh, bình dân hơn nữa thì gọi là xe Honda (ông-đa). Xe hơi miền Bắc sẽ gọi là ô-tô, miền Nam mình thì kêu là xe hơi, hoặc trực quan hơn thì kêu là xe bốn bánh, bao hiểu!

Mua xe

Người miền Bắc có quan niệm là phải mua được xe hơi, bất kể xe hơi gì. Có thể do thời tiết khắc nghiệt, hè nóng đông lạnh, nên mọi giá phải có xe, bất kể xe gì. Hơn nữa người miền Bắc để thể hiện bản thân, địa vị, khi giao tiếp hoặc quan hệ khách hàng sẽ thuận lợi hơn nhiều. Xe máy cũng không ngoại lệ: SH mới VIP chứ ở miền Nam thì Honda cub cũng không ai phàn nàn gì

Người miền Nam thì khác. Khí hậu ôn hoà, tánh người cũng xuề xoà giản dị nên chẳng để ý bề ngoài làm gì. Cho nên nếu đã mua xe hơi thì sẽ mua xe hữu dụng chứ không hẳn là làm vật trang trí.

Ngồi xe:

Nếu bạn để ý sẽ thấy ở Miền Bắc phụ nữ không có thói quen ngồi xe một bên. Ở miền Nam thỉnh thoảng vẫn thấy hình ảnh các chị em ngồi khép nép một bên sau lưng bạn trai mình.

Quay ngược xíu về lịch sử, trước 75 miền Nam tương đối tự do ngay cả trong cách ăn mặc. Ai để ý sẽ thấy phụ nữ ngày đó rất “trendy”, nào là áo dài, đầm, váy ngắn, váy dài, zip…; trong khi đó ở miền Bắc, các chị em bị bó buộc trong những chiếc quần dài hai ống thiếu cách tân. Với cách ăn mặc đó việc ngồi hai bên sau xe trở nên cẩn trọng và giữ ý tứ; cộng thêm đó miền Nam trước 75 thì đạo đức và tiêu chuẩn đạo đức, giáo dục rất khắc khe.

Cũng nên biết thêm là năm 1972, chánh quyền Việt Nam Cộng Hoà đã ban hành quy định phụ nữ ngồi sau xe phải ngồi một bên

Nón bảo hiểm

Sẽ có nhưng sẽ hiếm khi bạn gặp việc ai đó không đội nón bảo hiểm, nếu có cũng sẽ rất dè dặt. Ngay cả bản thân mình, nếu gặp ai đó ở Saigon không đội nón bảo hiểm, mình sẽ cố chạy lên và “dòm” vào mặt bạn đó một cái, xong vãnh đít chạy tiếp, ai nhột biết liền 🙂

Chuyện này thì quá sức bình thường ngoài miền Bắc, không ngạc nhiên lắm nếu ai đó không đội nón bảo hiểm vượt cả xe cảnh sát giao thông. Mấy thằng cảnh sát giao thông ở đây chỉ có tác dụng “trang trí”

Ăn mặc

Việc đồng bộ trong việc ăn mặc và đi xe là tiêu chuẩn ở miền Bắc. Sẽ mà một sự xỉ nhục nếu đi xe SH với gái mà mang dép lào. Trong khi đó ở miền Nam, mặc cái giống gì và đi xe gì thì mặc xác bạn, mà có khi mặc áo vest đi xe đạp mới là thời trang 🙂

Đèn xanh đèn đỏ

Đèn xanh đèn đỏ ở Saigon là tín hiệu để điều tiết giao thông, là căn cứ xử lý vi phạm vi ai đó cố tình làm sai qui định. Ở miền Bắc, đèn xanh đèn đỏ được xem là nơi máng đồ của mấy bác bán hàng cạnh đó; là nơi dán quảng cáo, tuyên truyền; là nơi con nít trét cứt mũi- không hơn  không kém. Bạn có thể vượt vô tư nếu đèn đỏ, bạn có thể quẹo xe hơi 18 độ ngay giữa ngã tư kẹ cứng,  hoặc lỡ mắc đái quá bạn cũng có thể dừng lại, vạch quần ra và làm gì bạn muốn. Vi diệu vô vàn!

Giữ xe

Xe máy ở Hà Nội được thảy trước quán, khỏi thẻ, khi đi ra cứ thế mà xách đi, cũng chẳng tốn cắc bạc đồng xu giữ xe nào. Ở Saigon nếu bạn thảy kiểu đó thì 30 giây sau bạn còn cái… bánh xe. Cũng chẳng nơi nào ở Saigon miễn phí tiền gởi xe cả; nhưng nếu may mắn bạn sẽ được anh giữ xe thò tay xé thẻ xe, khuyến mãi thêm việc mở công-tắc đèn và câu “đại ka chạy xe cẩn thận”, chẳng ai tiếc để đưa thêm 5,000đ khi gặp tình huống đó, ha?

Chóng xe

“Chị bảy chị bảyyyyyyyyyyy, chóng xe chưa gạt kìa chị bảy” –“dạ, em cám ơn anh ba”. Không khó để bắt gặp hình ảnh Anh Ba kéo ga rượt theo Chị Bảy để nhắc gác chóng xe như trên ở Saigon. Hà Nội không biết có không, nhưng chẳng thấy ai kể bao giờ 🙂

Luật giao thông

Luật giao thông ở Saigon do Pikachu giữ, nhanh gọn lẹ thì nhét mấy trăm. Luật giao thông ở Hà Nội do mấy ba mấy má đi đường giữ, Pikachu nào xui bắt đứa nào có máu mặt, một cuốc điện thoại thôi là lên đường!

Nói chung đây chỉ là so sánh vui qua những gì mình quan sát và lời kể của bạn bè, chắc đôi lúc các bạn cũng gặp qua những tình huống tương tự?

Nhơn lục lại hình ảnh cũ và phát hiện ra tấm hình nầy.

10155782_10152781521804378_8415203621919653634_n

Đi đường

Đơn giản hai ý thôi:

1. Đường Lê Thánh Tôn đoạn trước khách sạn Norfork Saigon vào giờ cao điểm rất đông xe và phải đợi thành hàng dài, càng dài hơn mỗi khi có đèn đỏ. Anh tiếp tân ở khách sạn mỗi lúc như vậy muốn cho xe ra khỏi khách sạn thường từ tốn cầm một bảng “Xin lỗi” giơ lên để xin nhường đường, thấy cảnh đó thì không xe nào làm khó, ai cũng nhường nhịn nhau để lưu thông. Anh tiếp tân cũng không quên gật đầu cảm ơn, khuyến mãi thêm một nụ cười đầy thiện cảm. Trời Saigon đang oi bức bỗng hóa thoải mái lạ kỳ!

2. Phố Hàng Trống lúc nào cũng tấp nập người xe, đặc biệt là một dãy các khách sạn san sát nhau không lúc nào ngớt khách ra vào. Chiếc xe taxi tấp dần vào lề để đón khách từ khách sạn ra, ngay theo sau taxi là 2 chiếc xe sang trọng màu trắng.

Do hành lý khá nhiều nên vị khách mất hơi nhiều thời gian để bỏ lên xe, anh tiếp tân thấy vậy nên cũng lịch sự tiến tới hai chiếc xe phía sau để xin thứ lỗi. Vị khách vừa bỏ lên kiện hành lý cuối cùng lên xe thì cũng là lúc nghe văng vẳng phía sau xe ai đó vọng tới “địt mẹ, lũ thanh niên giẻ rách tụi mày”. Vị khách kia đang viết mấy dòng nầy mà chợt thấy hoang mang…

Âu cũng là khác biệt!

Đi coi phim ở Hà Nội

Đây là lần thứ hai mình rảnh nách đi coi phim ở Hà Nội, do là suất cuối cùng của ngày nên thành phần chánh vẫn là nam nữ thanh niên thủ đô ngàn năm văn hiến, hổng thấy các thành phần lão ấu. Âu cũng là số phận để có dịp làm trẻ trâu hòa vào không gian đó….

Dưới đây là một số cảm nhận khi đi coi xi nê ở Hà Nội. Có thể không đúng với tất cả, nhưng nó chánh xác với một thành phần con em Thủ đô.

1. Ông bà mình nói muốn đánh giá chủ nhà ra sao thì vô cái toilet là biết hết. Ông bà không sai. Toilet được các bạn dùng giấy vệ sinh ngắt ra từng đoạn, trải nề nếp lên trên nấp bồn cầu, và…. ngồi chồm hổm lên đó. Dấu chân các bạn trây trét, nước các bạn xài, giấy các bạn dùng… tất cả vương vãi đầy sàn. Không chỉ một, mà hai, ba cái bồn cầu đều chung một tình trạng. Một cảnh tượng khiếp đảm, mình thề là mình thà bỏ vé đi về chứ chui vào cái toilet đó lần thứ hai.

2. Xếp hàng được định nghĩa là xếp thành hàng từng người một. Không biết các bạn ngày trước cô giáo có dạy xếp hàng không nhỉ khi lâu lâu lại nhờ một “em nhỏ” chen lên chiếm chỗ người khác? Mà mấy bạn cũng kỳ, nếu biết mình đi trễ thì nhịn bà nó đi, bày đặt mua bắp mua nước chi rồi chen lên mua vì trễ giờ chiếu. Mình nghĩ rạp cũng nên thay chữ IN – OUT bằng tiếng việt là VÀO- RA cho các bạn dễ hiểu, chứ thấy các bạn nhìn cái bảng IN OUT hơi bị đơ.

3. Con người thì có cảm xúc, ai cấm bạn, nhưng nhớ đây là nơi công cộng. “Ôi, cảnh đẹp quá”, “Á, khủng long đâu ra nhiều thế anh”, “ế, cái áo giống cái áo của nhỏ Linh quá anh”, “thằng nhỏ gan quá, dám chạy vô rừng luôn á”. Thèm quay qua nói với bạn một câu thôi “ngậm mồm lại, cái quần què gì cũng quá!”

4. Bạn là con ông cố nội nào thì kệ bạn nha, không có nghĩa là vô rạp rồi bạn muốn mần cài gì bạn mần nha. Nghĩ sao mà như đại gia bao nguyên rạp vậy, cảm thán cho cả rạp biết luôn, khuyến mãi thêm những ĐM, XL, CC, ĐC… Cũng may bạn cách xa mình mấy dãy ghế, không thì mình cũng xin bạn chữ ký làm của 😀

5. Đi coi phim mà dài 2 tiếng thì mắc đái là chuyện mình thông cảm được. Mắc cái chứng gì bạn muốn đi đái mà không mở miệng “xin lỗi anh né xíu cho em qua” mà đứng đơ mặt nhìn mình như thể mặc nhiên là mình phải né? Không phải mình khó nhưng mình thích được đối xử văn minh, nhớ nha mấy chế!

6. Linh tinh khác:

– Đèn tắt, nhìn rạp cứ như vũ trụ về đêm, thấp thoáng những đốm sáng. Lóm đóm những màn hình điện thoại đang mãi mê làm việc.

– Các bạn đi coi phim như đi dạ vũ, xiêm y chỉnh tề.

– Ý thức chủ quyền rất cao: ly, chai nước, túi giấy của rạp là để lại tại chổ. Mình để ý các bạn không có mang đi hoặc mang ra rạp để bỏ vào túi rác. Coi xong nhìn cái rạp thấy thương luôn

Bạn mình cũng có viết một bài rất là sâu về vụ nầy, mời tham khảo thêm: http://blog.demifantasy.com/mot-so-quy-tac-ung-xu-khi-di-coi-phim-o-rap/

Cảm thấy hoang mang ghê!