Mũi Dinh- Hành trình 3 ngày không điện thoại

Thời buổi ngày nay sống một ngày mà thiếu điện thoại là thấy sai sai rồi, đằng nầy lại là đi du lịch xa, phong cảnh thì hùng vĩ đẹp đẽ, thì cảm giác sẽ bức bối lắm. Thoạt đầu mình cũng nghĩ như vậy, nhưng sau lại ngộ ra lại hay, chẳng vướng bận gì, cứ thả người vô mây nước…

Chặng đường gian nan

Theo kế hoạch ban đầu là sẽ đi cùng nhóm bạn, nhưng một phần ngớ ngẩn, phần bận việc nên mình nhớ lộn ngày, thành thử phải khởi hành sau bằng xe giường nằm từ Sài Gòn ra Phan Rang Tháp Chàm. Bắt chuyến xe 12h trưa ở Hàng Xanh với cái bánh bao lót bụng, chuyến xe chạy chậm chạp qua từng dòng xe kẹt cứng ngoại ô Biên Hòa, cảm giác mắc đái mà xe cứ nhích từng centimet một thì thiệt đáng sợ!

Phù, cuối cùng cũng tới trạm dừng, sau khi làm nghĩa vụ xả nước cứu thân, tu chai nước suối một lèo hết trơn thiệt là đã!

Không có cái ngu nào giống cái ngu nào

Đối với mình, cái thú nhứt khi đi xe giường nằm là cảm giác nằm dài ra (chân ngắn nên được quyền nằm dài), trùm cái mền ngang người, gắn tai nghe, để điện thoại bên trên lan-can (thành xe) và phiêu theo từng bản cải lương :)))

Nằm một hồi, tay chân rảnh quá không biết làm gì nên khều khều cái điện thoại. Độp! một âm thanh nhẹ nhàng nhưng có phần cay cú, dòm lại, cái điện thoại “lọt khe” vô ngách xe (giữa kiếng xe và thân xe bằng thép) //// Ghi chú: bạn hình dung chiếc xe giường nằm dài cả chục thước, bên ngoài là kiếng, bên trong là khung sắt, giữa 2 lớp nầy là 1 cái khe có kích thước đúng bằng bề ngang của cái điện thoại iphone. Kiếng thì không bẻ được, mà nếu bẻ được chắc bể hết nguyên miếng kiếng, khung sắt thì cứng như đá.

Sau 1 hồi  moi móc đủ các thể loại từ dây giày, móc áo, tờ báo, xé cây chổi…mà vẫn không ra, tay chân thì đau điếng vì nhồi nhét vô cái khe thần thánh, thiệt tình là muốn khóc tiếng miên. Khách khứa xung quanh cũng nhiệt tình, ai cũng nhiệt tình bới mói kèm vô số lời “mỉa mai” . Sau gần hai tiếng cố gắng, mọi người bỏ cuộc. Mình nằm thẩn thờ, nghĩ thầm là năm nay năm tuổi nên xui, xác định luôn là mất điện thoại, chặng đường ra Phan Rang còn hơn ba chục cây số mà thấy dài vô tận.

Xe tới bến, chủ xe bước ra “chị sẽ cho xe về hãng tháo lấy điện thoại ra cho em, chi phí tầm 10 triệu + chi phí nghỉ xe một ngày của chị nữa”. Nghe như sét đánh ngang tai. Nhưng biết sao giờ??? Mấy anh lơ xe thì nhiệt tình bới móc trong vô vọng. Mình chia tay xe và điện thoại trong tuyệt vọng, nghĩ trong đầu là tiêu bà nó chuyến đi!

11h đêm, điện thoại anh bạn mình reng, bên kia đầu dây báo là đã lấy được điện thoại mà không cần tháo xe. Còn phải nói lúc đó mừng muốn khóc, như ai cho ký vàng. Sau này hỏi lại mới biết là mấy anh lơ xe dùng nam châm và kéo từ từ điện thoại ra. Một sự vô tình là mình mới thay cái ốp lưng kim loại mấy ngày trước đó. Không ai ngờ luôn!!!

3 ngày sau mình quay lại lấy điện thoại, cầm trên tay mà rưng rưng nước mắt. Cũng không quên 3 thùng bia cho mấy anh nhà xe uống lấy thảo 🙂

Cái ngu nầy xin bỏ!

Bãi Tràng & Mũi Dinh

Lấy lại được điện thoại là vui rồi, đi chơi thôi!!!!!

Mũi Dinh ở làng Sơn Hải, xã Phước Dinh (huyện Ninh Phước, tỉnh Ninh Thuận) chỉ cách biển Cà Ná một vòng cung núi, cách trung tâm thành phố Phan Rang – Tháp Chàm chưa đầy 40 km.

Trong thời tiết nắng gắt của vùng đất “gió như phang, nắng như rang” của Phan Rang, chặng đường đó quả là thử thách không nhỏ. Băng qua đồi cát trong cái nắng rát bỏng và cơn gió khô rang, tìm đến Mũi Dinh, bạn sẽ thấy một khung cảnh nên thơ hoang sơ hiếm hoi còn sót lại của dọc ven biển Nam Trung Kỳ hiện ngay trước mắt.

Phương tiện di chuyển vào trong bãi Tràng và hải đăng Mũi Dinh: do thời tiết quá nóng, việc đi bộ hơn cây số trên bãi cát trắng sẽ là thử thách lớn, chiếc công nông nầy có thể giúp bạn 🙂

Tiếc là mình giành không lại 2 bạn gái và quánh tù tì thua thằng ku kia nên đành ngồi sau, không được cảm giác ngồi trên cái mỏ xúc. Hehe, già nhưng vẫn còn ham vui!

Những con dốc trượt dài xa ngút tầm mắt hòa cùng màu nước xanh biếc như một bức tranh được tạo hóa sắp đặt rất khéo léo.

Ngọn hải đăng cổ xưa cao 18 thước, được xây bằng đá granit, ngọn đèn chỉ hướng cho tàu thuyền khơi xa từ Phan Rang vào Tuy Phong, là hoa tiêu cho ngư dân đặc biệt trong mùa mưa bão, đường leo lên ngọn hải đăng mất khoảng 40 phút đi bộ, vượt qua mấy con dốc khúc khuỷu dài chừng 3 cây số.

Lúc mình tới là trời đã tối, chị xe thồ chở lên hải đăng nên không nhìn rõ quan cảnh chung quanh, nhưng ngày về lúc đi xuống, bao nhiêu ngỡ ngàng ập tới khi chung quanh quá đẹp, cảm giác mình quá nhỏ bé giữa bao la đại dương 🙂

Phóng tầm mắt từ Mũi Dinh, thưởng ngoạn toàn bộ bờ biển với núi non hùng vĩ, tựa như một bức tranh nên thơ mà hùng vĩ 🙂

Lần đầu làm chuyện đó

Có vài trải nghiệm mà giờ nghĩ lại mình thấy cũng hay ho thú vị:

  • Lần đầu tiên ngủ lều, đêm đầu trên núi, đêm sau ngay bãi biển. Cảm giác giữa mênh mông trời đất, chỉ có tiếng sóng dập dìu bên cạnh, có ánh trăng e ấp bên trên, thiệt ngộ mà không biết từ ngữ nào diễn tả!
  • Lần đầu tiên cưỡi mình giữa các cơn sóng cao hơn đầu: gió lớn, biển xanh bao la, từng cơn sóng hơn đầu người đánh vào mạn tàu gây cảm giác … té đái trong quần lúc đầu, dần quen thì đỡ hơn, nhưng cũng gây cảm giác kích thích lạ lẫm. Lúc đó mình chợt nghĩ tới cảnh những người vượt biển sau 75 mà rợn người 🙁
  • Có bao giờ bạn nghĩ bạn sẽ rơi vào tình huống lạc giữa rừng sâu, không lối ra, phải đối đầu với sinh tồn bằng sợi dây, bằng chai nước??? hầu hết những kiến thức sinh tồn cơ bản đó  không ai trang bị cho chúng ta (ít nhứt với mình). Chuyến đi đã trang bị cho mình những thứ cơ bản nhứt như vậy: từ nút thắt, nhóm lửa, lấy nước, dựng lều….Chết cha, nói thì nói vậy chứ giờ quên hết rồi !

Bạn bè nào thích kiểu đi vừa khám phá, vừa được trang bị các kỹ năng sống, vừa trải nghiệm không gian còn hoang sơ đẹp bá chấy thì tour kiểu nầy thiệt là lý tưởng 🙂

Như nói ban đầu, chuyến đi nầy mình hoàn toàn không có hình ảnh, ảnh trong bài đều do vay mượn của các bạn trong đoàn.