Mùi quê hương, mùi cứt trâu

Nếu có cuốn từ điển về mùi, thì lục rách cuốn từ điển đó bạn cũng sẽ không tìm thấy cái định nghĩa loại mùi mang tên … quê hương, bởi nó là một “dạng” mùi thuộc về ký ức, thuộc về “những điều cũ kỹ” hoặc được “hửi” bằng mũi của những người yêu-mến quê hương.

Mình có thói quen là mỗi lần về quê, vừa vào địa phận Tiền Giang là mình tháo khẩu trang ra, để gió lòng vào nón bảo hiểm, mình thì say sưa ngửi thứ mùi của lúa, của cây cỏ, của sình lầy, của đồng quê… Thứ mùi ấy thật dễ chịu, làm căng phồng cả phổi, làm cho lồng ngực bỗng rộn ràng như trẻ thơ đón mẹ đi chợ về.

Đó là mùi khói đốt đồng, khói trắng bao trùm hết một khúc lộ; mùi lúa mới trổ bông hăng hắc xa xăm; mùi nồi cháo lòng ngun ngút khói thơm phức của cô Bảy Xíu đầu chợ; mùi nước mưa được hứng bằng mái lá hơi hăng mà xối lên một phát thì rôm sảy lặn hết trọi…

Đó là mùi mấy cây đước, cây dầu gió được ngâm dưới ao mấy năm trời, được móc lên phơi khô để làm cột nhà. Đước ngâm càng lâu càng chắc, bùn sình thấm vào thành màu đen mun dòm chắc chắn lại không bị mối mọt. Cái thứ mùi của loại nầy vừa thum thủm khó chịu nhưng quên không đặng.

À, có một thứ mùi bảo đảm các cụ ông cụ bà dầu có đi xa hằng mấy chục năm vẫn phải nhớ, đó là mùi cứt trâu. Có lần một người chú Việt Kiều ở xa đã rơi nước mắt khi thấy… bãi cứt trâu bên đường, cái mùi hăng hăng đặc trưng của nó, chú nhớ về thời ông nội chú còn sống, bên hiên nhà có nuôi một con trâu, mỗi khi từ Sài Gòn về quê chú lại vẫn dắt trâu ra đồng…

Ngày nay “nông thôn mới” đã hô biến những con trâu mất tiêu, trâu không còn thì làm gì có ..cứt mà hửi, đường làng bê tông hóa, hàng rào B 40 bê tông cao ngút thay thế hàng rào dâm bụt, hàng rào tre thửa nào.

Vô nông thôn nắng cháy da, tiếng loa Boss xập xình “Phận là con gái…” tra tấn lòi lổ nhỉ. Hỏi trâu bò đâu hết rồi thì được trả lời “Bây giờ ai nuôi trâu nữa cha nội ơi”. Đôi lúc chợt buồn, có khi mơi mốt muốn hửi mùi cứt trâu phải vô khu … du lịch.

Nhớ mùi cứt trâu quá!

Phong Việt