Đạp-cứt-không-hay

Đạp-cứt-không-hay là một hiện tượng… đạp cứt. Haha, giỡn!

Đạp-cứt-không-hay là cách nói ví vo cho những hành động mình không muốn làm nhưng bằng một cách vô tình nào đó đã làm những hành động đó. Rồi một ngày nào đó dòm lại, mình lại tự biện minh cho những hành động đó là do….không hay không biết.

Thí dụ dễ hiểu ha. Kiểu như ở Việt Nam nhà nhà kêu ca môi trường ô nhiễm nghiêm trọng nhưng chẳng còn mẹ nào xách giỏ đệm đi chợ cả, toàn xài túi nilon. Nói là ô nhiễm nhưng nhà nhà xài xe, dư xíu nữa thì thêm chiếc xe hơi chạy lấy le. Chửi nhiệt điện thủy điện nhưng nhứt định phải bật máy lạnh và nhơn tiện chửi luôn sao điện cứ tăng giá. Chửi tụi “bồ câu” ăn uống bất nhơn nhưng đụng chuyện thì sẳn sàng nhét vài trăm để tụi nó êm chuyện đi luôn. Chửi bọn binh lính và bọn vua quan hèn nhát để ngoại bang uốn lưỡi cú diều, ngoài biển phong tỏa thuyền bè, nhưng con trai tôi phải đào tạo thành kỹ sư bác sỹ, sau còn ra nước ngoài định cư, tuyệt không thể đi lính đặng bảo vệ tổ quốc. Đất nước nầy đầy bà mẹ Việt Nam anh hùng nhưng “Oh no, not me” :)))

Ai làm con người ta trở nên như vậy? mình nghĩ đó là do giáo dục và môi trường sống mà nên. Một nền giáo dục nhân bản sẽ dạy con người ta suy nghĩ và hành xử theo một chuẩn mực mà xã hội đó định nghĩa ra. Một môi trường giáo dục nghèo nàn rồi sẽ tạo ra một thế hệ què quặt trong suy nghĩ.

Mình là một người như vậy, trong một thế hệ đạp-cứt-không-hay.

Coi lợi tuồng MẠNH LỆ QUÂN

Bối cảnh diễn ra một đời trước của nàng Hoàng Phủ Phi Giao trong tuồng Xử án Phi Giao . Mạnh Lệ Quân chánh là mẹ của Phi Giao.

Mạnh Lệ Quân thông minh, tuy là con gái nhưng kinh thi, bách gia chư tử đều thuộc, tinh thông y thuật, cầm, kì, thi, hoạ. Cô không khoái chuyện thêu thùa mà chỉ thích cải nam trang ra ngoài chơi. Mạnh Lệ Quân và Hoàng Phủ Thiếu Hoa đã được đính ước với nhau từ nhỏ.

Trong vùng có cha con Lưu Khuê Bích cũng đê mê nhan sắc Mạnh Lệ Quân nên đem sính lễ tới đòi cưới. Gia đình họ Mạnh khó xử đành mở cuộc thi bắn cung kén rể. Cuối cùng Hoàng Phủ Thiếu Hoa thắng cuộc. Lương Khuê Bích uất ức bày mưu hại Thiếu Hoa nhưng may mắn chàng được Lưu Yến Ngọc, em gái cùng cha khác mẹ của Lương Khuê Bích cứu. Từ đó Lương Yến Ngọc đem lòng yêu Thiếu Hoa.

Sau khi “Xạ bào tuyển phu” giữa Hoàng Phủ Thiếu Hoa và Lưu Khuê Bích, Mạnh Lệ Quân coi như mình đã là vợ của Hoàng Phủ Thiếu Hoa. Nhưng vì oan án Hoàng Phủ Kính giữa sa trường đầu giặc, gia đình Hoàng Phủ bị tội, vua truyền bắt hết cả nhà. Thiếu Hoa vì muốn giải oan cho cha nên bỏ trốn và đổi tên là Vương Thiếu Phủ. Lưu Thái Sư tâu xin vua tứ hôn Mạnh Lệ Quân cho Lưu Khuê Bích. Mạnh Lệ Quân nửa đêm bỏ trốn và đưa con gái của Nhũ mẫu là Tô Yến Tuyết vào thay thế, Tô Yến Tuyết cũng một lòng chung thủy với Thiếu Hoa nên nhảy xuống hồ sâu tự vận.

Mạnh Lệ Quân đổi tên là Lệ Quân Ngọc tự Minh Đường đi ứng thí, đỗ Trạng Nguyên và được phong làm Thừa Tướng. Vương Thiếu Phủ đỗ Võ Trạng lãnh binh dẹp giặc cứu nước giải oan cho cha, về triều phục mệnh, được phong tước Đông Bình Vương.

Và rồi… sự mạo nhận, tội khi quân của Mạnh Lệ Quân và Hoàng Phủ Thiếu Hoa được vua tha thứ và tứ hôn cho họ sum hiệp. Đây, đúng là Duyên Tái Sanh.


 

Tuồng mình giới thiệu coi sau đây là Tái Sanh Duyên hay Mạnh Lệ Quận của hãng dĩa Việt Nam (soạn giả Loan Thảo) với dàn nghệ sĩ Lệ Thủy (Mạnh Lệ Quân), Minh Vương (Hoàng Phủ Thiếu Hoa), Thanh Bạch (Hoàng Phủ Kính), Thanh Thanh Hoa (Hoàng Phủ Trưởng Hoa), Thanh Kim Huệ (Tô Yến Tuyết), Dũng Thanh Lâm (Lưu Khuê Bích), Thanh Tuấn (Nguyên Thành Tôn), Tám Vân, Văn Chung, Phi Thoàng, Bích Hạnh, Hồng Nga.

Trong tuồng này, thích nhứt có lẽ là nghệ sĩ Thanh Tuấn trong vai Vua Nguyên Thành Tôn và Trưởng hoa hoàng Hậu của Thanh Thanh Hoa. Cái hay của nghệ sĩ Thanh Tuấn là chỉ cần qua giọng ca trầm ấm, nhấn nhá đúng chỗ, đã diễn tả được chất đa tình, lãng mạn của một ông vua trẻ nhưng không kém phần sang trọng, quyền uy: “Ôi nhìn vẻ e dè sợ hãi, ta cứ ngỡ là cánh hoa xuân ngại ngùng trước cơn gió lạ. Trong giây phút ta chợt quên đi tất cả, quên cả ngôi cao quên đi lộc cả, mà ngỡ rằng quả nhân là người khách lạ vừa lạc bước đến non tiên. Giữa ngàn hoa đua nở. Mà khanh là một vì tiên nữ. Đẹp như chúa tể loài hoa, ôi sắc hương bá mị thiên kiều. Cho trẫm ngẩn ngơ cả tâm hồn, một lần đối diện với thần tiên”.

Rồi từ hăm hở, vui vẻ đùa cợt nhà vua chuyển sang… kể khổ: “Dẫu ta một đấng quân vương ngự trị trên chín từng ngôi báu, nhưng vẫn là con người có trái tim, có tình cảm, vẫn thấy nhớ thấy thương, thấy lòng rung động bởi một giai nhân sắc nước hương… trời. Là một vì vua cao quý hơn đời, lắm khi ta thấy không bằng một tên dân cùng đinh nghèo khổ sống âm thầm nơi thôn dã đìu hiu. Luật lệ triều đình, địa vị một quân vương đã làm cho ta yêu mà nghẹn lời không được nói. Không lẽ khanh không thấy lòng xúc động trước tấm chân tình của một đấng quân vương…”
Mời thưởng thức.
https://www.youtube.com/watch?v=ztab9SLv6ml

18+ Đọc ngược

Giải trí chút.

Ai đọc ngược mấy dòng dưới đây được nào?

  • Các cụ có câu
  • Mừng cho em nó
  • Thương nhau mà sống
  • Có chổ đứng
  • Con đã đi xa
  • Tình như giấc mộng tan
  • Một buổi tan trường
  • Cá chà bặc
  • Lá chà bồn
  • Cá vào đầm
  • Tu phải đạo
  • Đàn ông đích thực

Trong sáng, ai hiểu sao hiểu 🙂

Coi lợi tuồng XỬ ÁN PHI GIAO

Không hiểu sao trong đầu mình lại nhớ mình đã viết một bài về tuồng Mạnh Lệ Quân, nhưng lục lợi thì không thấy. “Xử Án Phi Giao” có thể coi là tuồng “Mạnh Lệ Quân” phần hai, với sự xuất hiện của thế hệ sau của Mạnh Lệ Quân.

Tóm tắt như sau:

Mạnh Lệ Quân và Hoàng Phủ thiếu Hoa sau nhiều trắc trở thì cũng tới được với nhau đường đường chánh chánh. Họ hạnh phúc bên nhau cùng hai người thứ thiếp là Tô ÁnhTuyết và Lưu Yến Ngọc. Đoạn sau họ sanh được con cái đầy nhà:

Năm trai

1. Hoàng Phủ Triệu Câu – con Mạnh Lệ Quân
2. Hoàng Phủ Triệu Phượng – con Mạnh Lệ Quân
3. Hoàng Phủ Triệu Lân – con Lưu Yến Ngọc
4. Hoàng Phủ Triệu Tường – con Tô Ánh Tuyết
5. Hoàng Phủ Triệu Thụy- con Tô Ánh Tuyết

Và hai gái:

1. Hoàng Phủ Phi Giao – con Mạnh Lệ Quân
2. Hoàng Phủ Phi Loan – con Tô Ánh Tuyết

Từ nhỏ khi còn ở phủ Hoàng Phủ Phi Giao đã bộc lộ bản tính muốn cai trị cả thiên hạ, nàng thường mơ ước mình có thể giống như Võ Tắc Thiên nên thạo bức chân dung của Võ Mỹ Nương mà ngắm nhìn và tôn vinh. Thái Thượng Hoàng (từng say mê nhan sắc Mạnh Lệ Quân thời còn thiếu thời) của Minh triều muốn ẩn dật tu hành nên truyền ngôi lại cho con trai của ông là Anh Tôn lập tả hậu là Hùng Ngọc Dung con gái của Hùng Hữu Hạo cũng là chỗ thâm tình của Hoàng Phủ Thiếu Hoa, Thái Thượng Hoàng còn truyền thánh chỉ lập Phi Giao làm hữu hậu điều này càng làm cho Hoàng Phủ Thiếu Hoa lo sợ vì bản tính của Phi Giao nhưng cũng đành chấp nhận vì không thể nào kháng chỉ.

Từ khi Phi Giao nhập cung, Anh Tôn đã mê mẩn tâm hồn trước sắc đẹp của Phi Giao, Phi Giao vì muốn loại bỏ Hùng Ngọc Dung nên đã lập mưu sai Đồ Mang Hưng Phục và Thái giám Mã Thuận vu khống cho Hùng Hữu Hạo tội mưu phản. Anh Tôn nghe theo lời Phi Giao xử tội chết cả nhà Hùng Hữu Hạo, còn phần Ngọc Dung vì đang mang thai nên bị xử giam vào lãnh cung chờ ngày sanh nở và truyền lệnh cho Bình Bộ Thượng Thơ hạ sắc chỉ phong cho Phi Giao làm Chiêu Vương Hoàng Hậu được quyền nhiếp chính giữa triều đình.

Ngay lúc đem Hùng Hữu Hạo ra pháp trường thì cả nhà Hoàng Phủ đến giải cứu, Hoàng Phủ Thiếu Hoa quyết định lên thâm sơn tìm Thái Thượng Hoàng mời Ngài về trừng trị Phi Giao, Hùng Hữu Hạo cùng lên đường với Thiếu Hoa. Về phần Ngọc Dung sinh được Hoàng tử, Triệu Lân không ngại khó khăn đến lãnh cung mang Hoàng tử về gởi cho chị dâu của mình nuôi dưỡng, Phi Giao thấy mẹ cứ chống lại ý nàng nên dựa vào chức quyền đã truyền thánh chỉ phong toả cung giam Mẹ và Hoàng Thái Hậu. Hoàng Phủ Thiếu Hoa và Hùng Hữu Hạo sau một thời gian dài đã tìm được Thái Thượng Hoàng, ngài đồng ý trở về triều để xử tội. Triệu Lân sau 1 đêm trằn trọc tìm mưu kế truất phế Phi Giao thì từ tóc xanh trở nên đầu bạc, và đã tìm được kế vẹn toàn đưa Đồ Mang Hưng Phục lên làm vua nhằm tạo sự bất hòa sau đó thỉnh Thái Thượng Hoàng đăng điện để xử án. Hùng Ngọc Dung gặp lại Hoàng Tử sau nhiều năm xa cách mẫu tử tương phùng, Đồ Mang Hưng Phục và Mã Thuận bị xử tội chết, Anh Tôn đau khổ khi Thái Thượng Hoàng bắt buộc chính Anh Tôn phải hạ chỉ xử Phi Giao tội chết, Phi Giao bị xử bá đao trảm quyết nhưng vì bá quan văn võ quỳ xin tội nên Thái Thượng Hoàng giảm án xử Phi Giao tam ban triều điển, nhà Hoàng Phủ khóc tiễn con nhưng cũng đành phải chịu vì luật nước không thể nào chống lại.

Tuồng kết thúc với cảnh Phi Giao lên án xã hội đương trào nhiều điều bất công, tâm lý trọng nam khinh nữ vẫn còn nặng nề. Nàng chết trong chính vòng tay của những người yêu thương.

 

———–

Vở diễn Xử Án Phi Giao mình coi từ nhỏ hồi thời còn chiếu trên tivi đen trắng, ấn tượng miết với ánh mắt và giọng thoại chì chiết của Ngọc Huyền. Nên vừa rồi khi nghe tin tuồng được tái dựng hoành tráng với sự trở lợi của cặp đôi Kim Tử Long và Ngọc Huyền, mình không chần chừ gì để quyết định đi coi.

Cặp đôi nghệ sĩ vẫn phong độ như ngày nào, ca diễn đều hay. Vở diễn được đầu tư nghiêm túc, khán giả ủng hộ nhiệt tình. Thiết nghĩ người nghệ sĩ chỉ cần nhiêu đó 🙂

 

Trả nhiêu làm nhiêu?

Trả lương nhiêu đó thì tôi chỉ làm nhiêu đó thôi, lý do gì tôi phải làm nhiều hơn?

Mình đã không ít lần gặp các bạn có suy nghĩ như vậy, thậm chí cả những người khá nhiều kinh nghiệm làm việc lẫn vốn sống. Sao vậy?

Khi bạn bước vào công ty, phỏng vấn với công ty đó, công ty đã cho bạn biết mức lương với các yêu cầu công việc phải làm. Vậy thì khi bạn đã đồng ý nghĩa là bạn đã chấp nhận và hài lòng với nó. Vậy sao bạn không vui vẻ và thoải mái mà làm bằng cái tâm người đi làm. Uhm thì ok, sẽ đến thời điểm nào đó, bạn cảm thấy công việc và mức lương không tương xứng nhau, bạn có thể bàn lại với cấp trên, nhân sự đánh giá lại năng lực và công việc của bạn. Còn bạn vẫn giữ nguyên cái tư duy này và bạn than là làm mãi mà không lên lương đó là tại bạn. Tại vì bạn tính toán mà quên mất là muốn nhận lại thì bạn phải cho đi. Còn bạn cứ mãi suy nghĩ sao công ty không cho bạn như mong muốn dù rằng bạn vẫn mãi ngồi chờ mà không hành động gì để công ty muốn cho.

Bạn mãi trách công ty này nọ không công bằng nhưng khi bạn làm việc kiểu chỉ chờ nhận lương thì bạn cũng đâu công bằng với công ty.  Còn bạn đã làm hết sức mà công ty vẫn không nhìn nhận thì nên chia tay bớt đau khổ, chứ không nên chỉ làm kiểu cho có vì điều đó hại chính bạn. Nó sẽ làm tư duy bạn tiêu cực, làm con người bạn chậm lại chánh nó sẽ cản chân cả con đường phát triển của bạn về sau.

Cứ cho đi rồi sẽ nhận lại nha!

Biên bằng điện thoại trong một ngày tâm trạng không tốt !

Gò Công cảnh cũ: Một cái mả cổ ở Tân Niên Trung

Xứ Gò Công, một cái lộ mới mần ở mé xít xuống cầu Sơn Quy một chút, gần ngã tư Tân Trung từ QL 50 dẫn vô Gia Thuận. Và nhờ cái lộ mới mà mình phát hiện ra một cái mả quý tộc nằm ở thôn Tân Niên Trung xưa mà nay gọi là xã Tân Trung, Gò Công.

 

Theo bia ghi là mả bà Trịnh Thị Hậu (1822-1898 ) con gái út ông Trịnh Hoài Đức, là vợ chánh thất ông Bá Hộ Trần Văn Phước hay Trần Văn Lý. Tò mò là ông Bá Hộ Trần Văn Phước/ Trần Văn Lý là ông nào mà cưới con quan làm vợ?

Xứ Gò Công hồi xưa, thời đầu Nguyễn có họ Phạm Đăng của nhà bà Từ Dụ là nổi tiếng nhứt. Ông Phạm Đăng Hưng sanh năm 1764 tại thôn Tân Niên Đông ở mé gò Sơn Quy. Em gái ông Hưng là bà Phạm Thị Phụng (1782-1875) được gả cho Bá Hộ Trần Văn Đổ (1780-1860) sanh ra bà Trần Thị Sanh (1820-1882) là vợ thứ thất của Trương Công Định. Em trai kế tiếp của bà Sanh là Trần Văn Toàn tự Tú Hội (1824-1888) là người tỉnh Gò Công đậu tú tài có ghi trong niên sử Gò Công, trước 1975 ở kế chợ Gò Công có đường Tú Hội

Họ Trần là họ làm sui gia với họ Phạm Đăng, tức họ quan quyền, thì họ Trần cũng có thể làm sui với Trịnh Hoài Đức.

Theo như bạn Gia Việt người quen mình, thì nhìn năm sanh của bà Trịnh Thị Hậu (1822-1898 ) và biết Tú Hội là em tiếp của bà Sanh thì có thể đoán chồng bà Hậu-ông Bá Hộ Trần Văn Phước hay Trần Văn Lý có thể là con trai của ông Trần Văn Đổ và bà Phạm Thị Phụng, là anh trai bà Trần Thị Sanh

Nôm na nhắc tích vắn dài
Tam sao thất bổn lầm sai miễn tình.

Hoa văn đông tây kết hợp

Một số chi tiết cẩn cẩm miễng sành

Núm bát quái

Câu liễn bị thời gian bào mòn

Thời gian đúng là khắc nghiệt

Một cái mả khác ngay bên canh, vô danh. Nhìn kiểu mả chắc cũng là gia đình có tiền có của.

Đi ngang tháo nón, ngã đầu tưởng nhớ cố nhơn đã tới và gầy dựng mảnh đất nầy. Lòng buồn rười rượi!

Có ai biết nhiều hơn về cái mả này, góp ý cho thê hiểu biết.

Phong Việt

Tùng Dương vs Nhạc Vàng

Ai quen biết mình chắc cũng biết mình khoái cải lương các kiểu, nhạc vàng các kiểu. Gần đây thiên hạ lại rần rần mấy vụ các ca sĩ BK “đánh giá” về mấy loại nhạc nầy làm mình cũng nhồn nhột.

Tùng Dương nói thế này: “Tôi muốn nói rõ một lần nữa là Bolero chỉ mang tính hoài niệm, không mang tính chất sáng tạo, phát triển nền âm nhạc. Già trẻ, lớn bé mà đều đắm đuối với Bolero thì đúng là một sự thụt lùi”. Thiệt ra bạn nầy nói không sai. Mình cũng không nghĩ bản khinh nhạc vàng 🙂

Ai cũng biết nhạc vàng, nhạc bolero là sản phẩm thời Việt Nam Cộng Hoà, nó có mặt lâu lâu lắm rồi, đó là tình cảm, là tâm tư của một thời khói lửa. Sau ngày 30/4 VNCH không còn. Trong thời cộng sản nhạc vàng vẫn âm thầm được nghe bất chấp chế độ văn hóa thông tin đi tuần và rõ ràng nhạc đỏ không thể thay thế được.

Trong 42 năm, gần ½ thế kỷ cầm quyền, đất nước vẫn không thể có dòng nhạc nào thay thế nhạc vàng đã quá cũ xưa cho quản đại quần chúng. Vẫn chưa có thế hệ ca sĩ thay thế những tên tuổi đã… 72 tuổi như Phương Dung, Thanh Tuyền, Hoàng Oanh, Chế Linh …thì rõ ràng là xã hội thụt lùi và hoàn toàn thất bại trong sinh hoạt văn hoá. Nhạc vàng hay, nhạc vàng tình cảm cỡ nào thì cũng là nhạc cũ, chỉ có bấy nhiêu bài, thử hỏi 100 năm nữa vẫn nghe bấy nhiêu bài đó hay sao? Mọi người …có cảm giác thế nào? Nhạc vàng chỉ là hoài niệm về một thời thanh bình, cái thời xã hội trật tự, con người sống có đạo đức với nhau …nhạc có văn chương hay, trau chuốt ca từ.

Tùng Dương phải nên hỏi xã hội thế nào nên nhạc vàng cứ sống. Nếu đặt nó ở một hoàn cảnh khác nơi là một xã hội khác, nơi con người ta yêu thương nhau, hoan ca, thanh bình, ấm no thì bảo đảm nhạc vàng sẽ bước qua quá khứ, bước vào cái tủ vinh danh- trưng bày tượng trưng để nhường cái tương lai cho nhạc khác.

Phải hiểu câu nói này là Tùng Dương đã thừa nhận văn hoá hiện tại đang lụn bại, bản thân Tùng Dương với dòng nhạc của mình cũng thất bại. Nhạc vàng cũng sẽ âm ỉ chảy không thôi.

Nhạc của Tùng Dương nghe thấy ghê!

Nam Kỳ ký ức: cách đặt tên con cái

Dòm lại dòng họ bên nội mới thấy cách đặt tên con cái hồi xưa cũng ngồ ngộ. Tỷ dụ ông nội mình tên Gần, em nông nội tên Bò, Lẹ. Ba mình tên Sạng, các chú là Cọp, Hùm. Kế bên nhà mình là nhà ông bà Sáu, tên các con lần lượt là Thuận, Thảo, Đẹp, Quá, Mừng, Vui, Thu. Dưới xóm Voi có Lo, Lắng, Cực, Khổ, Qua; rồi Bụi, Lùm, Lức, Lác; rồi On, Đơ, Tro, Cát, Xe, Xích (đếm số tiếng Pháp)…

Đúng vậy, nhiều nhà bình dân ở Nam Kỳ đặt tên con cái hết hồn vía, không phải tên bông hoa gì đâu, toàn là tên kiểu phồn thực. Nghe tên lạ lạ ha, xưa ông bà sơ đặt tên xấu hoắc để dễ nuôi, là vì đã đẻ mấy đứa rồi mà không nuôi sống được, xấu quá nên bầy sau đặt tên rất ghê, vậy mà nó sống, riết rồi thành tập tục lúc nào không hây.

Ông nội mình hồi còn sống có kể là người Nam Kỳ mình hồi xưa đẻ ở nhà toàn qua tay bà mụ vườn mụ đồng, y tế rất tệ, một người đàn bà khi sanh nở thì nằm trong buồng nhà và kêu mụ vườn lại, trước khi ông chồng chạy kêu bà mụ thì kịp bắc nồi nước lên bếp cho nó sôi, bà mụ cắt cuống rún đứa nhỏ bằng miếng miểng chai nên nhiều khi bị nhiễm trùng. Rồi điều kiện lạc hậu nên nuôi con nít lớn lên rất èo uộc. Quặc quẹo thì đổ thừa Trời, và đặt tên xấu cũng là cách tự trấn an.

Dân Nam Kỳ mình còn một kiểu con xí được nữa cũng để trừ xui. Một bà mẹ sanh con ra nó bị bịnh hoạn hoài nên tìm trong xóm một bà mẹ đông con khỏe mạnh nhờ làm mẹ đỡ đầu cho con mình.

Đại loại bà mẹ ruột kiếm cái manh đệm lót xuống lề đường rồi bỏ con xuống, bà hàng xóm đông con làm bộ đi ngang la lên “Í, con ai bỏ vậy ta? Không nuôi tui lụm về nuôi nha” rồi bả ẳm đứa nhỏ lên đem về nhà má ruột đứa nhỏ nói “Tui cho cô đứa nhỏ nầy nè, tui lụm nó ngoài đường”, từ đó đứa nhỏ có tên ở nhà là “Lượm” hoặc là “Xí Được”, khi chập chửng bập bẹ biết nói biết đi nó sẽ kêu bà hàng xóm đó là má nuôi, tức là mẹ đỡ đầu.

Những đúa bé bị mẹ quăng ngoài đường cho người ta nuôi đều tên Lượm, Lượm Anh, Lượm Em, Lượm Lớn. Lượm Nhỏ, con Lượm, thằng Lượm, tức nhiên là bị mẹ đẻ quăng thiệt, nhưng những đứa Lượm giả bộ kia thì vẫn do mẹ ruột nuôi, khi nó nhận thức ra thì cũng không gọi bà hàng xóm là má nữa, đơn giản chỉ là giả bộ, có nuôi ngày nào đâu mà quyến luyến. Ai mà coi cải lương tuồng Nửa Đời Hương Phấn, chắc sẽ nhớ đoạn cô Diệu dỗi ba má vì bị đối xử không công bình với cô chị The, do cô là đứa con được “lượm” ở gốc mít sau nhà, đoạn này cô Lệ Thuỷ diễn rất là dễ thương 🙂

Đó là giới bình dân, chớ nhìn vô những gia đình có gia sản tiền tài thì họ cũng đặt tên theo lối khác. Tỷ như người giàu, có học, coi trọng chữ nghĩa thường rất thận trọng, chọn lựa các mỹ danh tiêu biểu cho đạo đức, ước vọng phú quý giàu sang. Họ không có tham vọng lớn, chí hướng cao mà chủ lo đến tương lai con cháu sẽ phát tài, làm ăn thạnhvượng. Chẳng hạn gia đình cô Năm Phỉ ở Mỹ Tho ở Mỹ Tho là một ca điển hình. Cô Năm Phỉ sanh trong một gia đình trung lưa, tại làng Điều Hoà, Mỹ Tho. Các chị em cô phần lớn đều là nghệ sĩ. Thân phụ cô tên “Công” (Lê Văn Công). Ông có 11 người con đều đặt tên: Hai Thành, Ba Danh, Tư Toại, Năm Phỉ, Sáu Chí, Bảy Nam, Tám Nhi, Chín Bia, Mười Truyền, Mười Một Tạc, út Để. Tên cha và các con nhập lại thành câu: “Công thành, danh toại, phỉ chí nam nhi, bia truyền, tạc để. Trong đó hai cô Năm Phỉ và Bảy Nam sau nầy trở thành các đào cải lương nổi tiếng nhứt nhì Nam Kỳ.

Phong Việt

Quốc lộ 50: Đọc sử bằng cách đi đường (6)

Lộ Mưu

Quốc lộ 50 đi thẳng vô tới thị xã Gò Công, vừa băng qua khỏi nhà thờ Thánh Tâm là đường Nguyễn Văn Côn. Con đường nầy có nhiều địa điểm nổi bật của Gò Công như: dinh tỉnh trưởng, trường TH Gò Công, trường Thái Lập Thành, sân vận động… Có ai biết rằng con đường nầy  trước đây dân địa phường gọi là Lộ Mưu.

Hồi còn đi học, ngày nào mình cũng đi học nhà thầy Hoành trên con đường nầy nên cũng không xa lạ. Ấy vậy mà vừa rồi đi lang thang khu nầy, vô tình  phát hiện một ngôi nhà cổ núp mình trong một cái hẽm cụt trên đường nầy và thưa chuyện với một người cháu dâu hàng cố của gia chủ, năm nay cô đã 77 tuổi. Té ra đây là nhà bà hộ Trương Văn Mưu –Bá Hộ Mưu của làng Thành Phố xưa- tiền thân của thị xã Gò Công nay.

Căn nhà kiểu xưa truyền thống với ba gian hai chái, nóc có ba lớp ngói, ba cửa chánh và toàn bằng lá sách, một dãy lẫm lúa và nhà cho người giúp việc kế bên, xây năm 1906. Nền đúc cao có tam cấp đi lên, nền gạch Tàu, diện tích nhà chánh là 293 m2, kiểu nhà vườn, khuôn viên rộng rãi hơn 15.000 thước vuông. Diện tích vườn của nhà Bá Hộ Mưu rộng hơn cả vườn nhà trăm cột bên Cần Đước (rộng 4.044 m2)

Trò chuyện mới biết đây là cái nhà bối cảnh chánh trong phim ‘Tình án” của Hồ Biểu Chánh của đài truyền hình Sài Gòn. Tiếc là mình không tìm ra link của phim nầy để coi nó lên hình trông ra sao?

Được biết trước 1975 con đường phía trước được đặt tên là đường Hộ Mưu do khi xưa đây là ruộng, ông bá hộ Mưu đã cho đắp thành đường, cũng gần đó có một cái ao nước ngọt tên là ao Ông Hộ, sau 75 đường Hộ Mưu bị đổi tên thành đường Nguyễn Văn Côn.

Nói thêm về ông Nguyễn Văn Côn, ông là Việt Minh – năm 1945 là Bí thư Tỉnh ủy Gò Công. Có cái ác đạn, dân đồn rằng chính ông Côn là người ra lịnh giết chết một đứa con của ông bá hộ Mưu thời năm 45.

Ông bà ta có câu :”Không ai giàu 3 họ,chẳng ai khó 3 đời”, đó là từ triết lý “Thạnh cực tất suy” của vô vi. Cái thời hét ra lửa, võng lọng xênh xang của những ông Bá Hô, bà Cai Tổng, ông Hội Đồng…đã không còn, thời gian xóa nhòa hết thảy. Sau 1975 các nhà cổ kiểu nầy lớp do nhà nước CS lấy, lớp bị con cháu bán, lớp ráng giữ do công của con cháu. Còn thì còn đó nhưng cũ nát, con cháu không đủ sức để duy tu sửa chữa,chạy ăn hộc xì dầu thì tiền của đâu mà sửa nhà.

Còn chi nữa biển dâu đã bao đổi dời.
Về phương Nam ngắm sông ngậm ngùi,
Thương những đời như lục bình trôi.

Trường TH Gò Công, giờ là TH TRương Định, trên đường Lộ Mưu. Giờ trường nầy bị đập lại xây mới, cổng trường và dãy phòng học cũ đã bị xóa sổ. Tấm hình nầy chỉ còn là kỷ niệm

Chụp ngay cổng trường xưa, đố kiếm ra Phong 😀

Dinh tỉnh trưởng Gò Công

Phong Việt

Mục mới: Sài Gòn danh nhơn

Đột nhiên có một ý tưởng bay qua trong đầu: cần chi phải đi đâu xa xôi, ở Sài Gòn thôi đã có trăm ngàn thứ để tìm hiểu và chia sẻ, nhứt là những nhân vật nổi tiếng, những địa danh gắn với các danh-nhân lịch-sử đó.

Bởi vậy,

Từ nay trên blog nầy sẽ có thêm mục Sài Gòn Danh Nhân để chia sẻ những mục bài, hình ảnh liên quan đến các địa danh, nhân vật trên. Sẽ cố gắng tìm hiểu và biên lợi theo hướng nhẹ nhàng, những hình ảnh tự chụp thực tế, những cắt nghĩa đơn giản, những quan sát cá nhơn đặng các bạn dễ mường tượng. Đặc thù công ăn chuyện làm không cho phép đi nhiều, nhưng sẽ cố gắng kết hợp thời giờ đi đây đi đó để thăm quan và biên soạn. Mong bạn bè thân hữu ghé coi và gớp ý.

Cách để yêu thương quê hương đất nước mình dễ nhứt là tìm hiểu về mảnh đất đó. Nơi đó bạn được sanh ra, nuôi sống bạn, gắn bó bạn từng cái dòm từng hơi thở…. sao lợi không yêu không thương nó trước?

Phong Việt