Mùa bông so đũa

Người Nam Kỳ mình vốn là dân khẩn hoang, ông bà xuất xứ lưu dân nên ăn rất nhiều rau cỏ, từ rau dại tới rau trồng. Trong bữa ăn người Nam lúc nào cũng có rau. Người Nam kêu hoa là bông, có thói quen bẻ bông làm đồ ăn. Kể ra có hàng chục loại bông từ bông bí, bông mướp, bông cải, bông hẹ, bông điên điển…

Bữa cơm dân Nam Kỳ xưa rất dễ dàng kiếm ra rau rác, ra mương, ra kinh bắt vài con cá, ra mé hè bẻ vài nắm rau, tiện thể ngắt vài đọt bầu, hái chừng chục cái bông so đũa, nhổ mấy cọng bông súng là có nồi canh chua bự chảng bốc khói thơm phức

Không gì bằng cá nấu canh
Bỏ bông so đũa mới rành dân quê


Có một loại cây cũng thuộc loại mọc hoang bên hè, bên hàng rào, trong vườn của dân Nam, thuộc loại cây tạp, nhưng có cái bông bá đạo tôn vinh nồi canh chua cá đồng lên hàng nức tiếng đó là cây s
o đũa.


So đũa có bông thường vào tháng 9 tháng 10 âm lịch, tức là mùa nước ngập. Nó ra bông sau bông điên điển. Thành thử ra hết mùa điên điển canh chua cá linh thì dân Nam có so đũa nấu canh chua với cá rô, cá lóc đồng. Đặc biệt h
ằng năm bông so đũa chỉ ra hoa một lần. Đến cuối mùa, mỗi cành cây đều mang nặng những trái dài thon thả, đều đặn giống như những chiếc đũa cặp đôi treo lủng lẳng trên cành. Theo truyền miệng trong dân gian, có nhiều cặp trai gái yêu nhau đã mượn mùa bông so đũa để hẹn hò

Ra giêng so đũa thành đôi

thì mình sẽ lấy, thành đôi vợ chồng

Hồi còn nhớ mình nhớ cứ mỗi mùa nầy là cả đám con nít trong xóm hay rủ nhau đi hái so đũa, nhứt là mớ so đũa mọc hoang ngoài mấy gò mã. Cả đám trốn ngủ trưa rồi tụm năm tụm ba hì hụi đi hái bông. Hái bông so đũa rất vui, có đứa trèo lên cây với tay bẻ cả nhánh quăng xuống đất, có đứa dùng sào dài làm bằng nhánh cây bình bát để giựt từng chùm bông. Bọn con gái không biết trèo thì ngồi dưới gốc cây chờ những chùm bông trắng nõn rơi xuống rồi cùng nhau lượm bỏ vào giỏ, rồi nhí nhảnh cài lên mái tóc mình một chùm bông trắng muốt, hả hê vui đùa một cách hồn nhiên. Chỉ có thế thôi mà sao tôi cứ nhớ mãi.


Bông so đũa có mùi ngọt nhẫn nhẫn rất đặc biệt trong nồi canh chua, cái vị của riêng nó mà không có bông nào bì được. Giờ đây có đủ loại bông, hết trắng tới đỏ nhưng hương vị không còn như xưa nữa.

Bây giờ xa quê (mặc dầu không xa lắm), trở về trong giây phút chạnh lòng, tôi lại thèm một nồi canh chua cá đồng nấu với bông so đũa do chính tay mẹ mình chăm chút. Tiếc rằng cuộc sống cũng như một dòng chảy mang theo tất cả những vui buồn khiến cho chúng ta phải xa quê, xa kỷ niệm để cứ mỗi mùa bông so đũa đến, tâm hồn lại tràn ngập nhớ nhung.

Phong Việt

2 thoughts on “Mùa bông so đũa”

    1. Thiệt ra giờ ra chợ thì bông so đũa cũng có bán đầy, nhưng cảm giác tự tay mình hái mấy bông còn vương sương sớm, tay cầm còn âm ẩm hơi nước, rồi thưởng thức chánh những bông đó thì không thể tìm được. Khác lắm!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *